Sunday, May 30, 2021
CON CÁI CHÚNG TA GIỎI THẬT - Aziz Nesin
Friday, April 23, 2021
BÁNH BÈO XỨ QUẢNG
Trong khi bánh bèo Huế là món ăn chơi dành cho bữa ăn lỡ (bữa xế). Khi mà sau một giấc ngủ ngắn buổi trưa thức dậy, người Huế thấy thèm ăn vặt , một món gì đó . Và Bánh bèo là một trong những sự lựa chọn giữa muôn màu thức ăn chơi thú vị của Huế.
Tuesday, April 20, 2021
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG CÓ ĐÀN BÀ. Haruki Murakami
ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG – Tiểu Xuân - Chương Xuân Di
ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG – Tiểu Xuân - Chương Xuân Di
Wednesday, March 31, 2021
GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI MÙ
GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI MÙ
———SẠCH SẼ.
Chuyện này không biết có được nằm trong Sống Giàu Có không. Nhưng là một suy nghĩ nên cứ viết ra thôi.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã biết rửa chén sạch kêu kin kít, lau sạch cái bếp và bỏ rác vô thùng.Đôi khi tôi cũng làm biếng, lau bàn qua loa.
Những lúc như thế, Mẹ tôi không vừa ý chút nào. Mẹ tôi cứ nói: Có việc nhỏ này mà con làm không sạch thì chẳng có việc gì con có thể sạch sẽ được.
Dần dần thì tôi quen.Tôi biết cách đổ rác và làm sạch mọi thứ mình bày ra. Tôi biết đổ rác sạch để người hốt rác sau mình đỡ bẩn hơn. Tôi hiểu muốn sạch thì phải đổ bỏ thật gọn gàng.
Ở những nước văn mình như Mỹ Nhật ... và nhiều quốc gia khác, chuyện đổ rác thật đơn giản, chẳng có gì phải bàn, vì ý thức được xây dựng từ bao thế hệ.
Ở Việt Nam mình thì có vẻ như rất nhiều người chưa biết sạch là sao mà bẩn là sao .
Nhìn một cô gái xinh đẹp thơm phức vất rác vào thùng mà không dám tới gần thùng rác, chỉ nhón chân quăng đại , thì bạn hiểu : sạch chưa chắc đã sạch và sạch chưa tới nơi thì còn tệ hại hơn rất nhiều.
Bản thân tôi thực sự khó chịu bởi cách vất rác của khá nhiều người quanh mình.
Người biết sạch, họ sẽ làm sạch tới nơi tới chốn vì sợ bẩn cho người khác, cho người đến sau.
Người biết sạch, thật sự không bao giờ sợ bẩn. Họ luôn biết cách làm cho bẩn trở thành sạch sẽ.
Người sợ bẩn thường ngại vấy bẩn và từ đó lại gây bẩn. Người sợ bẩn đôi khi không hiểu được giá trị của việc làm sạch.
Ai cũng phải thải chất bẩn và dọn sạch trong cuộc sống hàng ngày . Khi bạn biết dọn bẩn, biết làm sạch nghĩa là bạn sẽ ít gây bẩn và luôn gọn gàng .
Hằng ngày thấy biết bao người vứt rác ra đường, quét nước ra phố. Vô hàng ăn, giấy lau đôi khi tung tóe. Tôi cứ chạnh lòng. Biết bao giờ nước mình mới được như nước ngoài? Dù bạn ngồi ở đâu, khi bạn đứng lên quanh bạn phải sạch bong.
Chẳng có lý do gì để biện mình cho chuyện này.
Chỉ là chính bạn chưa biết cách sạch thật cho mọi người Cũng chính là sạch cho chính mình.
Mẹ tôi nói đúng: Có mỗi một chuyện dọn sạch cái bếp sau khi nấu ăn mà con không làm thật tốt thì chẳng có cái gì con làm được cả.
Tôi biết ơn mẹ tôi
Saturday, March 20, 2021
BƯỚC ĐI II
BƯỚC ĐI II
Mẹ viết cho Bảo "đầu sôi" hay còn gọi là "Bảo trọc".
Về nhà vài ngày thì mưa to kéo dài nhiều ngày. Mẹ nhớ áo tả phải phơi trong nhà, lúc đó chưa có máy giặt nên ướt mem. Sau mấy tháng thì bắt đầu mua máy.
Bà nội chăm cho mẹ được vài hôm thì bà ngoại ra, lo ăn uống cho mẹ và chăm sóc Bảo.
Bảo đi cầu hay bị bón. Phải bơm đít 1 tuần 1 lần. Ba nói chắc đại tràng Bảo dài hơn bình thường.
Bảo cũng như chị Thảo, trốn lật, trốn bò. Nhưng Bảo khá hơn chị Thảo là Bảo ngồi vững vàng hơn.
Chiếc xe tập đi của chị Thảo để lại, không hiểu sao, Bảo lại rất sợ. Nên ba mẹ không cho Bảo ngồi xe tập.
Một lần nọ, Bảo ngồi chơi dưới nền nhà, ngồi trên cái nắp hộp bánh và Bảo di chuyển bằng cách đạp đạp 2 chân: Bảo lết lết khắp nhà trên cái nắp hộp bánh. Đó là phương tiện di chuyển đầu tiên của Bảo. Lúc đó mẹ có sợ đít Bảo bị mòn.
Bảo cũng như chị Thảo, biết nói trước biết đi.
Người ta nói, như thế là thông minh. Chắc là đúng vì Thảo Bảo đều rất thông minh.
Cuối cùng thì Bảo cũng biết đi. Nhờ Ngoại hay dẫn Bảo đi chơi trên đường Thanh Duyên.
Nhà mình ở 17A Thanh Duyên, con đường như con hẻm . Nên không có xe.
Quanh nhà có vài anh chị thấy Bảo dễ thương nên hay chơi và tập đi cho Bảo.
Thời kỳ đó mẹ bận lắm. Mẹ làm bệnh viện và mẹ làm phòng mạch. Mẹ đi học nữa. Thành ra mẹ không có giờ chơi với Bảo nhiều.
Thương Bảo quá.
Lên mẫu giáo, Bảo học trường Thánh Tâm của Ma soeur. Bảo vẫn ốm nhom và trắng bóc.
Chở Bảo đến trường, nhìn Bảo đi vào lớp, mẹ thấy Bảo như thiên thần. Rồi Bảo tập múa tập hát.
Ba có quay video Bảo múa hát. Nhưng video hư mất rồi. Tiếc hì.
Bảo cũng như chị Thảo, ăn uống ít, hay đau ốm. Tội Bảo. vậy mà rồi Bảo cũng qua những năm mẫu giáo.
Vào tiểu học, ba mẹ cho Bảo học trường Bán công năng khiếu.
Bảo phải thi đầu vào, vì trường rất đông người đăng ký học. Bảo được chọn và Bảo học lớp 1 cho đến lớp 5 ở đó.
Những năm học này thật yên ổn. Vì Bảo không bị áp lực đi học thêm hay nghỉ học quá nhiều.
Bảo ăn ít, Bảo hay đau, nên Bảo hay nghỉ học.
Ba mẹ thì không bao giờ bắt Bảo phải học căng thẳng. Đó là chọn lựa giáo dục đúng đắn của mẹ.
Lên cấp 2 Bảo học Nguyễn Huệ, để gần bệnh viên nơi ba mẹ làm , để có thể dễ đón Bảo nhất. bảo học 3 năm rồi Bảo đi Mỹ .
Bảo đi Mỹ.
Những ngày tháng tự lập bắt đầu. Mẹ không tiếc nuối gì với điều này. Chỉ tiếc thời gian mình gần nhau không còn nhiều nữa.
Ân hận có không ? Có.
Nhưng khi nhìn thực tại giáo dục ở xã hội Việt nam, mẹ lại mừng vì con đã được một cuộc sống tốt nhất.
Bảo ở Tacoma WA, năm đầu cậu chở đi học.
Ba năm highschool, Bảo tự đi bus đến trường. Phải chuyển 2 chuyến bus mới tới trường. Sáng sớm tinh mơ, cậu đưa Bảo ra góc đường đợi xe. Mẹ ở Mỹ thì mẹ đưa Bảo ra, nhìn Bảo bước lên xe một mình. Chiều thì Bảo tự về.
Mấy mẹ con mình đã lang thang nhiều nơi trên đất Mỹ. Ôi những ngày tháng thật vui.
Cali, Oregon, Minneasota. Sau này Bảo cùng chị Thảo đi NewYork, đi California.
Bảo học UW. Những năm đầy tự hào của Bảo là những năm học UW.
Con đường từ nhà đến trường qua chuyến xe bus, xe lửa, Bảo đã tự mình đi. Một mình đi từ Seattle đến Cali phỏng vấn với UCLA. Mẹ suốt đêm cầu nguyện cho Bảo.
Con đường Bảo còn gian nan lắm.
Mẹ mong Bảo tiếp tục những BƯỚC ĐI bình yên hơn.
Thương nhiều .










