Sunday, May 17, 2026

NGƯỜI THẦY HỌC CŨ - Mai Thảo

 Mời các bạn đọc lại một truyện ngắn của nhà văn Mai Thảo (1927–1998), trích từ tập truyện “Người Thầy Học Cũ”, Nguyệt San Văn Uyển xuất bản, số 14, tháng 6-1969.

-------------------------
NGƯỜI THẦY HỌC CŨ
Mai Thảo
Y gặp lại người thầy học cũ một ngày mưa lớn. Con đê chạy dọc hữu ngạn sông Đáy chỗ đó là giữa quãng Ba Thá, Vân Đình. Đường lầy. Kẻ đi ngược, người về xuôi. Cuộc kháng chiến gian khổ thu lại trong giây phút gặp gỡ bất thình lình một nỗi tủi mừng rưng rưng và cái hình ảnh buốt lạnh của con đường dài thẳm, trùng điệp hầm hố dưới mưa bụi trắng xóa. Xa xa dấu vết những làng xóm tiêu hủy còn lại.
Hai thầy trò nắm chặt tay nhau, mưa vẫn đổ lớn – cùng chạy đến trú dưới một gốc cây. Nhiều năm tháng qua đi từ ngày bỏ trường lăn mình vào cuộc đời, bây giờ Y đã lớn, đứng cạnh thầy cao hơn thầy hẳn một cái đầu. Thầy thì tuổi già đã làm cho thân hình nhỏ lại. Nhưng giữa hai người vẫn không có sự thay đổi. Người thầy vẫn vững chãi và tự tin hơn. Thái độ gương mẫu và che chở bên trong cửa lớp ngày nào Y vẫn nhận được.
“Thầy ở đâu xuống?”
“Tôi ở Ba Thá xuống.”
“Thầy vẫn dạy học.”
Người thầy học cười hiền lành:
“Phải, tôi vẫn dạy học nhưng trường làng vừa bị bom đốt cháy chiều hôm qua. Hôm nay tôi phải về Ty báo cáo. Ty ở dưới Vân Đình. Tôi mất hết, chỉ chạy được những cái này.”
Những cái này: một cái bị cói, mấy bộ quần áo nâu và một cái gậy trúc.
Y nhìn cái cơ nghiệp nhỏ nhoi vô nghĩa, những đồ tùy thân cuối cùng còn sót lại của một cuộc đời đạo đức và liên tưởng tới hai hình ảnh: vị chân tu của một thời đại nào đi truyền bá trong khổ hạnh những tư tưởng đẹp cho nhân loại và hình ảnh một con đường mưa bay, buổi chiều xuống trên liên khu rộng lớn, người thầy học cũ lại một mình bước đi trên con đường đó mang trên mớ tóc bạc cái nghề đạm bạc cao quý, mang nặng nó trong đêm tối và mưa bão.
Mưa vẫn đổ lớn. Hai thầy trò đứng sát vào nhau hơn. Thầy nhìn trò, gật đầu:
“Các anh đổi thay nhiều lắm. Trưởng thành cả rồi. Nhưng mà ở đâu và bao giờ các anh vẫn nhận ra tôi, tôi vẫn nhận ra các anh. Anh thì vẫn còn nguyên vẹn cái nhìn lơ đãng ra ngoài cửa lớp những buổi trưa mùa hạ.”
Y trả lời:
“Vâng, con vẫn thế. Con vẫn nhớ con như thế.”
Giọng thầy trầm trầm trong tiếng mưa đổ rào rào:
“Chúng ta vẫn thế.”
Đôi mắt sâu của thầy nhìn xuôi theo con đường dài, qua màn mưa về tận cuối đường, xa hơn cái xa của cuối đường:
“Chiến tranh đổi thay hình thể những ngả đường trên đó chúng ta đi. Tất cả trở nên khó khăn cực nhọc và chua xót hơn cũ. Những ụ đất. Những hầm hố. Những chiếc cầu đổ. Hình như mưa bão cũng nhiều hơn.”
Và thầy thở dài:
“Chúng ta là những con người cũ đang tập đi trên những con đường mới.”
Rồi thầy quay lại hỏi:
“Còn anh, bây giờ anh làm gì?”
“Thưa thầy con đi buôn.”
“Đi buôn?”
“Con bỏ học từ sau Cách mạng tháng Tám. Thuyền hàng của con chắc bây giờ đang ngược dòng đi lên ở giữa khoảng Rót Rét. Con sẽ đón thuyền ở vùng Bương Cấn và nếu đêm nay ngớt mưa sẽ đi thẳng tới Phú Thọ.”
Người thầy “Thế à” một tiếng nhỏ rồi không nói gì nữa. Tính thầy vẫn ít nói. Mưa ào ào trên đầu. Trước mắt họ dòng sông Đáy đục đỏ chảy đi hung dữ. Bãi xa mịt mùng bên kia. Người học trò đứng lùi lại phía sau và nhìn thấy sát tầm mắt, những sợi tóc bạc gió thổi lay tạt trên khuôn mặt mà trông nghiêng vẫn đựng đầy cái vẻ trầm lặng cũ, những ngày xưa nhìn xuống Y trên một nền bảng đen. Những kỷ niệm những hình ảnh của một lớp học vừa trở về lướt thướt và buốt lạnh trên khoảng đường này. Những chùm hoa mùa hạ đỏ chói chang trên góc cửa sổ, sự hé mở của những giấc mộng ban đầu nở từ những chùm hoa rực rỡ ấy, nhịp bồng bềnh đẩy đưa của tâm hồn chạy đến những chân trời những thế giới hoang vu. Cánh bướm mỏng của niềm rung động mới. Những tấm kính sáng trong. Tiếng giảng bài trầm trầm đi giữa hàng ghế. Tà áo thâm và cái đỉnh mũ trắng. Những bực gạch mưa làm mòn cạnh đi lên từng cửa lớp. Lối kiến trúc cổ kính của một mái trường xây cất trên nếp thành đổ nát cũ lượn vòng giữa những hàng cây và những ao đầm. Thành phố ở dưới với tiếng hú dài của một tiếng còi tàu kéo theo những vệt khói còn treo lâu trên nền trời. Ý niệm thứ nhất về không gian trong chuyến đi tưởng tượng. Vụ hè sắp tới thấp thoáng hình ảnh con đường mất hút dưới nắng.
✽ ✽ ✽
Y nhớ thầy đã về sau một buổi tựu trường có nhiều thuyên chuyển. Cũng một buổi sáng mưa lớn. Có tiếng giày từ ngoài hành lang đi tới. Thầy vào, đứng lại một giây nhìn mọi người, nói: “Chào các anh”, đoạn đi thẳng lên bục cao. Giờ học thứ nhất được dành cho sự làm quen nhau. Người thầy bày tỏ nỗi vui riêng sau mười mấy năm ở rừng được đổi về một trường thành phố.
Thầy nói: “Trường cũ ở sát biên giới Hoa-Việt, học trò nửa Kinh nửa thiểu số. Trên ấy đêm rừng dài và buổi sáng nào cũng dầy đặc sương trong lớp học vừa mở cửa. Rừng thì trùng điệp ở chung quanh. Sân trường đôi khi còn in những dấu chân thú dữ. Và rét thì rét ghê rét gớm. Các học trò chân tay cũng cóng buốt và mặt mũi xám tái lại. Phải đóng kín cửa cho hơi nóng truyền đi một lúc sau mới làm việc được.”
Hình ảnh của một lớp học biên giới được gợi lên bằng giọng nói đặc biệt trầm trầm. Cái lối kể chuyện của thầy cũng khác. Và ngay lập tức, trong số bốn mươi lăm học trò chăm chú lắng nghe, từ một chỗ ngồi tận đáy lớp nhìn lên, Y cảm thấy mến yêu ngay người thầy học mới. Một nỗi mến yêu đặc biệt chưa từng có. Tưởng như một khám phá, một đổi thay lớn.
Trong một cuộc đời học trò, từng năm học đi lên, mỗi năm lại gặp một người thầy, nhưng trong tất cả những người thầy đó, thường vẫn chỉ có một người mà về sau lúc đã giã từ cửa lớp, ở mãi chỗ sâu xa cách biệt trong cuộc đời, mỗi lần nhớ lại là người học trò lại nhớ trước nhớ ngay đến người thầy ấy. Tại sao? Có thể vì một nét mặt, một giọng nói, được khắc sâu hơn vào dĩ vãng. Có thể vì một sự bắt buộc nào đó, trừu tượng và siêu hình, khiến cho tương quan tình cảm vượt khỏi mức bình thường, chứa đựng một ý nghĩa rộng lớn hơn.
Bài luận đầu tiên của Y được nhiều điểm nhất lớp. Một sự lạ. Ba hôm sau khi thầy trả bài, gọi đến tên, ngợi khen và mỉm cười bảo Y hãy đọc cho cả lớp nghe một đoạn văn hay, Y đứng dậy, tờ giấy trên tay run run và giây phút đó đã là cả một dấu son rực rỡ trong cái lịch sử học trò của Y từ trước đến nay vốn rất tầm thường tăm tối.
Y lười và lơ đãng. Trên tất cả các môn học, điểm số bao giờ cũng ở dưới cùng. Một sự đội sổ toàn diện. Suốt đời Y nhớ mãi cái giờ học lịch sử ấy của một tên học trò đội sổ ngồi tối tăm ở cuối lớp, lần đầu đứng lên ngượng nghịu, hồi hộp đọc cho cả một lớp im sững thán phục cái thành công thứ nhất của đời mình. Ngồi xuống còn cảm động.
Cả lớp không tìm hiểu được nguyên nhân sự đổi thay đột ngột này. Chính Y cũng không hiểu. Y đã viết bài luận ấy cho một người xem, nó là cái biểu tỏ cụ thể của một tình cảm chân thật và tốt đẹp gửi đến cho một người thầy đã tả được một cái trường học biên giới bằng “những dấu chân thú dữ” và “sương trắng dầy đặc cửa lớp buổi sớm.”
✽ ✽ ✽
Mưa vẫn đổ lớn.
Buổi chiều như đã muốn đến từ bãi sông bên kia. Trời thấp và xám. Con thuyền đầy hàng ngược dòng ở giữa khoảng Rót Rét bồng bềnh trong ướt lạnh còn là điểm vui ấm bé nhỏ so với tâm sự của người thầy mất trường, không biết sẽ về một nơi nào trong mưa bay.
Hai người cùng cúi đầu suy nghĩ. Thầy nói:
“Anh vừa nói hiện anh đi buôn đấy nhỉ?”
“Dạ.”
“Các anh làm thật nhiều nghề. Mỗi người một đường. Cuối tháng trước tôi có gặp một anh không rõ đã học tôi năm nào, làm khẩn hoang ở một đồn điền Nho Quan. Vùng ấy lam chướng, nước độc, rất có hại cho sức khỏe. Trông anh ta xanh yếu đáng ngại. Cứ như anh đi đây đi đó trên một con thuyền, có lẽ lại hay hơn.”
“Kể thì mấy năm nay, từ ngày ra trường con chưa từng có dịp được đi nhiều, thấy nhiều như bây giờ. Nhưng nghề buôn không phải là một chí hướng thích hợp. Nhiều lúc con vẫn cảm thấy đang làm một việc vô ích.”
Người thầy đáp:
“Tôi biết. Nhưng chúng ta bây giờ thường vẫn phải làm ngay cái việc nhìn thấy trong tầm tay với mà không có quyền từ chối, lựa chọn. Thế hệ các anh biết bao nhiêu người hiện đang đứng lạc vị trí, băn khoăn tìm đường. Ở tuổi các anh thật đau đớn. Chúng tôi thì không nói làm gì. Nhiều lúc cực nhọc vất vả, tôi vẫn thầm cảm ơn trời còn cho mình được cầm cái thước kẻ giảng bài. Tôi làm gì khác được nếu thôi dạy học?”
Thầy cười khẽ:
“Thói quen của nghề nghiệp đấy: Thấy các anh là hỏi về dự định vào đời. Không thích đi buôn, anh muốn làm gì?”
“Có một lần trong giờ luận, thầy nói đùa con có thể trở thành nhà văn, con vẫn ao ước thực hiện được câu nói đùa ấy.”
“Thế ư! Tôi không nhớ nữa, nhưng nếu có nói thì nói thực đâu phải đùa. Phải rồi, Việt văn là môn học xưa kia anh ham thích nhất.”
Giọng thầy trở nên ân cần:
“Cố gắng đi. Biết đâu chẳng một ngày tôi được đọc văn của một người học trò cũ là anh. Niềm an ủi lớn nhất của một người thầy vẫn là được thấy người học trò cũ của mình đi vào tương lai trên lối đi đã được phác định từ trong cửa lớp.”
Mưa bỗng ngớt đi, tiếng đổ ào ạt dừng lại. Mé sông bên kia, bờ bãi mịt mùng ban nãy nổi lên dần dần. Nhưng vòm trời thì vẫn thấp nặng và nghi ngút hơi nước. Trận mưa lớn vừa ngớt chỉ để sửa soạn cho một trận mưa lớn khác sắp đổ xuống.
Hai người ra khỏi gốc cây. Người thầy nhìn lên trời:
“Đã có thể đi được rồi. Tôi phải đi xuống Ty bây giờ cho kịp.”
Thầy quay lại, cánh tay gầy yếu đặt lên vai người học trò cũ:
“Lâu lắm mới gặp nhau tôi cám ơn các anh còn nhớ đến tôi. Các anh bây giờ đã khôn lớn cả, đã tự trưởng thành trong những kinh nghiệm, tôi cũng không có điều gì phải khuyên bảo nữa. Thôi anh ở lại.”
Giây phút giã từ này thật là cảm động.
“Con ân hận không được gặp thầy lâu. Con theo thuyền độ nửa tháng bán hàng xong rồi sẽ trở lại vùng này. Xin thầy địa chỉ để con được lại thăm trường mới.”
Người thầy gạt đi:
“Chính tôi hiện giờ cũng không biết rồi sẽ được thuyên chuyển đi đâu. Liên khu trong, một trường mới mở trong núi hay là nghỉ dạy vĩnh viễn không chừng. Chắc khó gặp lại, anh còn nhớ đến tôi là đủ và đừng băn khoăn về vấn đề tìm thăm tôi.”
Người thầy bước đi, cái bị cói nằm trên bờ vai gầy, gậy trúc chống xuống đường lầy. Y chạy theo thầy:
“Con đi buôn cũng không đến nỗi túng thiếu lắm. Thật tình không dám nghĩ đến chuyện trả ơn, nhưng con có giúp thầy được điều gì không?”
Người thầy lắc đầu mỉm cười:
“Tôi một thân một mình cũng không cần gì. Cám ơn anh. Thôi anh trở lại.”
Y đứng sững giữa con đê nhìn theo bóng dáng cổ kính của người thầy. Cái bị cói, cái gậy trúc, những sợi tóc bạc cứ nhỏ dần mãi. Rồi những cái điểm bé nhỏ ấy nhòa đi sau màn mưa.
Y gặp lại người thầy học cũ của Y lần ấy là lần cuối cùng. Bán xong chuyến hàng, Y lên bộ về thẳng Vân Đình. Hỏi thăm Ty Học chính ở đó, Y được biết người ta đã nói với thầy là các trường bị phá hủy gần hết, phải đợi một thời gian để lập trường mới và người thầy đã bỏ đi không để lại địa chỉ.
✽ ✽ ✽
Đến nay đã mười tám năm.
Viết văn, tôi thực hiện được cái ước vọng duy nhất của thuở nhỏ. Trong số những nguyên nhân thầm kín thúc đẩy tôi, tôi ghi nhận lời thầy khuyên nhủ cố gắng ngày nào trên quãng đường lầy.
Sự đổi thay quyết định một đời người thường vì những nguyên nhân nhỏ. Ở đây có thể vì lời khuyên của một người tôi kính yêu.
Từ đó tôi không gặp lại thầy, cũng không trở lại một cửa lớp nào nữa. Nhưng kỷ niệm còn giữ được của buổi học ấy, nỗi cảm động đứng giữa hàng ghế đọc bài luận ấy cho cả lớp nghe – nhớ lại – vẫn đưa tôi trở về được với cái thế giới học trò. Nó nằm trong chu vi một lớp học, nhưng rộng và riêng biệt đúng như một thế giới. Chùm hoa phượng, những phiến kính sáng trong, cái đỉnh mũ trắng, những ngày hè chói nắng. Câu văn đầu tay vụng dại, bỡ ngỡ. Trên tất cả, khuôn mặt trầm lặng của thầy ngó xuống như một nỗi bình yên.
Bây giờ đôi khi ngừng tay trên một trang bản thảo, lúng túng trước một danh từ, một ý tưởng diễn đạt khó khăn, tôi lại thấy những hàng chữ dập dập xóa xóa trước mắt bỗng phảng phất giống với trang giấy nháp của bài luận cũ. Hình ảnh người thầy lúc đó lại hiện lên. Tôi muốn được gặp lại, để nói, ít nhất cũng một lần, với thầy: “Những trang giấy này có được một phần lớn nhờ thầy.”
Nhưng mà những dòng chữ tôi viết bây giờ chắc không bao giờ được biết tới những dòng mực đỏ phê điểm ấy nữa. Buổi gặp mặt cuối cùng. Con đường xa hút dưới mưa trắng. Số tuổi chất nặng lên cuộc đời đã xế chiều. Giọng nói trầm trầm ấy đã chìm lặng, tôi linh cảm như vậy. Cái gậy trúc ấy chắc đã rời khỏi cánh tay gầy yếu, rơi xuống một nơi nào đó, ở ngoài kia.
—HẾT

Thursday, September 4, 2025

BÈ CÁ BẢY BON CẦN THƠ

 BÈ CÁ BẢY BON


Năm 2000, chú Bảy Lý Văn Bon, cùng gia đình lập bè nuôi cá ở sông Hậu.
Thăng trầm đã thấm trải đủ, hiện nay, chú Bảy sở hữu hơn 30 lồng bè với nhiều loài cá quý hiếm.
Điều rất hay là quy trình nuôi và thả về với tự nhiên theo từng loài cá. Có loại 1,5 năm, có loại 5 năm. Bè sẽ rút lưới để cá quay về môi trường tự nhiên như ý cá.
Từ 2016, chú Bảy bắt đầu kết hợp du lịch để quảng bá. Đồng thời, bè cá Bảy Bon cũng trở thành nơi thực tập của sinh viên ngành thủy sản.
Xuống thuyền ở bến đò Cô Bắc, khởi hành đi Cồn Sơn. Trên đường ghé bè cá Bảy Bon.
Ở đây mình trải nghiệm cho cá ăn, massage chân, ăn chả cá uống nước dừa và lắng nghe tâm tình của người yêu cá.









CỒN SƠN - CẦN THƠ

 

Qua bến phà Cô Bắc, đò sẽ xuôi dòng sông Hậu tới Cồn Sơn.

Mang hình dáng như một chú cá bơi giữa dòng sông Hậu, Cồn Sơn với thiên nhiên còn hoang sơ và những người dân vô cùng nồng hậu, chất phác, đậm chất người Nam Bộ đã níu giữ trái tim của mình khi đặt chân đến đây.
Làm du lịch, nhưng người dân cồn Sơn vẫn trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên.
Cây bên đường có cây tươi cây héo, sông xuôi dòng có khúc đục khúc trong, đường có khi bằng phẳng có khi gồ ghề…
Nếu có bàn tay của con người, họa chăng chỉ là tu sửa lại nhà cửa cho rộng rãi và tươm tất hơn để khách đến nhà có thể thoải mái nghỉ ngơi hay chăm chút lại vườn tược để khách dễ vào tham quan hơn.
Nếu bạn mong một khung cảnh hùng vĩ, mong những xa hoa lộng lẫy, thì cồn Sơn không phải là nơi dành cho bạn.
Vẻ mộc mạc, bình dị ở vùng đất này chỉ phù hợp với người muốn tìm lại ký ức tuổi thơ hoặc những người đang đi tìm một chốn bình yên để hít thở sau giữa những vội vã đến kiệt sức của đời thường.
Thời gian dường như không thể làm phôi phai tinh thần của người Nam Bộ trong họ. chỉ đôi câu chuyện trò thôi cũng đã thấy được cái “chất” người Nam Bộ đậm đà ở bà con cồn Sơn.
“Chèn ơi, chế gọi Tám, Tám không kịp nghe. Điện thoại Tám gung liên tục”
“Chèn ơi, nghe chế hát dí dầu, qua gầu thúi guộc “
Cồn Sơn thực hành du lịch cộng đồng, một nét du lịch độc đáo, để mọi gia đình đều có thể có công việc. Mỗi nhà có một thế mạnh gộp lại, thành những điểm tham quan. Mỗi nhà một món ăn gộp lại thành bữa cho du khách.
Cô Bảy Muôn cho khách trải nghiệm bánh dân gian, cô Năm Phước để khách tự tay đổ bánh xèo và tham quan hồ sen, cô Sáu có vườn vú sữa, chú Bảy Bon có bè cá, anh Tâm có hồ cá lóc bay…
Mỗi người một vẻ và các chủ nhà vườn không cạnh tranh nhau mà vun đắp tình làng nghĩa xóm, gắn kết để cùng nhau làm du lịch.
Mình đã trải qua một buổi sáng và một buổi chiều ở đây. Làm cốm nổ, bánh cuộn, bánh lá mít. Coi cá lóc bay. Vô vườn trái cây ăn bát ngát.
Vài hình ảnh mình ghi lại, không đủ để nói hết cái đơn sơ mộc mạc đáng yêu của Cồn Sơn. Chỉ có thể hẹn ngày quay lại, mới tỏ được lòng yêu mến vùng đất này.
———-



























Wednesday, August 13, 2025

Khu phố Tanjong Pagar SG và bích họa.

-------
Tanjong Pagar là khu phố cũ mang đậm màu sắc và vẻ đẹp vượt thời gian giữa một Singapore hiện đại luôn chuyển mình thay đổi.
Bích họa (tức fresco) là tranh vẽ thực hiện trên một diện tích lớn, thường là tường vách hoặc trần nhà. Người ta sử dụng kỹ thuật vẽ trên vữa vôi. Nước pha phẩm màu được dùng tô lên mặt vữa khi vữa còn ướt.
Tanjong Pagar với những ngôi nhà đầy màu sắc xinh đẹp mà đơn giản, hài hòa mà nổi bật.
Dễ dàng tìm thấy những bích họa về đời sống xưa của người dân Singapore trên nhiều bức tường khu Tanjong Pagar, Chinatown


















Sunday, July 27, 2025

BÃI XÉP QUY NHƠN

 Cách trung tâm thành phố Quy Nhơn hơn 10km, Bãi Xép là ngôi làng chài lâu đời vẫn còn mang dáng vẻ mộc mạc bình yên tự nhiên và hiền hoà.

Bờ biển dài trong xanh, bãi cát vàng mịn màng uốn hình vòng cung quyến rũ. Những mỏm đá tự nhiên nổi lên bờ cát và mặt nước với đa dạng hình thù.
Làng chài Bãi Xép lâu đời mộc mạc với thuyền thúng, lưới cá và những chiếc thuyền neo đậu ngoài khơi…
Bức tường bích họa ở lối nhỏ dẫn xuống biển. Hàng hoa giấy rợp màu hồng nổi bật trong nắng vàng biển xanh và cát trắng.
Tất cả tạo nên một bức tranh hài hòa tuyệt đẹp của làng chài.
Đi sâu vào làng, người dân sống đơn sơ chủ yếu bằng nghề chài lưới.
Thủy hải sản tươi rói mỗi sớm mai được vớt lên.
Một cái giếng nằm giữa làng, mà người ta gọi là “cái giếng thần thánh” của làng vì nó có nước ngọt quanh năm, dù chỉ cách bờ biển hơn trăm mét .
Miệng giếng và cả trong lòng giếng gắn chi chít những chiếc máy bơm nước và phía trên nó thì lủng lẳng nhiều ổ cắm điện.
Mỗi nhà một máy bơm để lấy nước ngọt hàng ngày. Không ai nhầm của ai!
Giàu - có lẽ là không .
Nhưng bình yên có vẻ là đủ.
Mình mua một ít ổi, uống một trái dừa, cười với chú bé bán hàng nói giọng Bình định vì chú bé không nghe được giọng của mình.
Dễ thương không ?
Dễ thương quá.
Nếu có dịp, bạn ghé thăm Bãi Xép nhé .