Friday, April 23, 2021

BÁNH BÈO XỨ QUẢNG



Trong khi bánh bèo Huế là món ăn chơi dành cho bữa ăn lỡ (bữa xế). Khi mà sau một giấc ngủ ngắn buổi trưa thức dậy, người Huế thấy thèm ăn vặt , một món gì đó . Và Bánh bèo là một trong những sự lựa chọn giữa muôn màu thức ăn chơi thú vị của Huế.

Thì bánh bèo xứ Quảng là khác. Nó là thức ăn để mà ăn no.
Vì sao Huế hay ăn vặt?
Bạn có chú ý là Huế có rất nhiều món ăn vặt bữa lỡ, được chế biến cũng rất là kỳ công không ? Bèo ram ít ướt nậm lọc và chè... . Ui chào là loạn . Món mô món nấy đều nho nhỏ xinh xinh.
Mình nghĩ, người Huế vốn ăn điệu đà. Ăn lấy thơm lấy thảo. Chơ mà không ai ăn lấy no. Ăn no kềnh là không bao giờ có ở người Huế .
Chính vì vậy họ nhanh đói. Đói thì ăn. Ăn thì ăn chút xíu. Chơ ăn nhiều, họ tưởng mình đói ba năm răng ? Câu nói “ con tê, mi ăn chi dữ rứa? Ăn như là đói ba năm rồi rứa mi? “ mà nói cho ai là dị không tưởng được .
Ô, quên, quên! Hôm nay mình giới thiệu bánh bèo xứ Quảng mà lại sa đà qua Huế .
He he !
Quay lại bánh bèo Quảng Nam nghe.
Hay zà!
Người ta nói nếu bánh bèo Huế thanh tao, lịch thiệp bao nhiêu thì bánh bèo Quảng lại thô kệch, chân chất bấy nhiêu.
Biết sao được khi Bánh bèo Quảng để ăn no, đi làm về mần ba chén bánh bèo Quảng là no nê. Còn bánh bèo Huế thì để ăn cho vui. Có thì ăn chơi. Không có thì thôi . Mệ cũng không âu cần chi.
Bánh bèo Quảng thì đổ trong cái chén ăn cơm, bột dày hơn và nhưn thì đặc biệt hơn.
Nhưn được làm từ tôm, thịt nạc, nấm mèo băm nhuyễn cùng với bột tạo nên một hỗn hợp sánh, có màu cam của tôm.
Trước khi ăn thoa đều lên mặt bánh một lớp dầu phộng phi hành, sau đó đổ nhân bánh nóng lên, rắc một ít đậu phụng rang giã nhỏ.
Nước mắm ăn kèm là nước mắm mặn với ớt cay.
Bánh bèo Quảng phải ăn trong chén, xắn từng miếng rồi ăn.
Thời nay, no đủ hơn, nên người ta không làm cái bánh dày dặn bột nữa.
Bánh bèo Quảng cũng đã mỏng hơn, chỉ còn phân nửa ngày xưa. Nhưng mọi thứ khác thì nguyên vẹn.
Sáng nay mình ăn bánh bèo Quảng lai Huế vì nó mỏng hơn. Có thêm ít tóp mỡ. Và mình bỏ ra dĩa mình ăn.
Lại nhớ Huế.
“Trông về quê mẹ “ là như ri đây. Ngồi trong Quảng, ăn món Quảng, uống nước Quảng, vẫn mơ màng nhớ Huế. Nhớ Huế với tất cả niềm thương.

Tuesday, April 20, 2021

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG CÓ ĐÀN BÀ. Haruki Murakami

-----------
Mình có vài người bạn Nhật Bản, vài người bạn Việt sống lâu năm ở Nhật bản.
Họ rất hay. Họ hay một cách đặc biệt. Họ yêu đời, yêu đất nước, yêu con người. Sống đằm thắm và tử tế...
Và mình yêu mến họ vô cùng
Mình tự hỏi với một nền văn hóa và kinh tế xã hội như Nhật Bản tại sao vẫn có những điều chẳng giống ai. Ví dụ: Tỷ lệ tự tử cao, hình như là cao nhất thế giới.
Mình chủ ý đọc các tác phẩm văn chương của vài tác giả Nhật Bản để hiểu thêm một chút về văn hóa Nhật bản.
Hiểu cũng chưa tới đâu cả.
Nhưng mình vẫn ghi chép để coi sau một thời gian suy nghĩ của mình có thay đổi chi không ?
HARUKI MURAKAMI
Mình đặc biệt thích Haruki Murakami . Mình đọc được vài tác phẩm có tiếng của ông ấy. Thích Rừng Na-Uy , thích Tôi nói gì về chạy bộ ...
Và mình có thể đọc đi đọc lại sách của ông ấy.
Mình thích Haruki.
Thứ nhất bởi vì ông có lối sống rất tích cực mà mình yêu thích.
Ông là nhà văn và là vận động viên marathon cấp thế giới. Ông ấy sống khá là lành mạnh. Mình thích những người đàn ông như thế.
Thứ hai, Haruki có lối viết trầm trầm đúng tính cách Nhật Bản.
Dù vui hay buồn, dù đau hay không đau, ngôn từ của ông cũng dàn trải được một cách tuyệt đẹp tâm tình của người Nhật hiện đại.
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG CÓ ĐÀN BÀ cũng là một tác phẩm như vậy của Karuki.
Không biết nguyên bản tiếng Nhật, quyển này hình bìa nó như thế nào . Chứ cầm quyển sách dịch Việt ngữ này, nhìn cái bìa là đã thấy cô đơn phát khóc đi được.
Một cái cây.
Một cái xe .
Một cái xe.
Một cái xe.
Một toà nhà.
Một con người.
Một con chó.
Bảy chuyện ngắn, đơn giản như đang giỡn với lối sống bình tĩnh và cô độc của những người đàn ông không có đàn bà. Hay chính xác thì đàn bà chỉ là một điểm tựa gối chăn của họ. Nếu chợt đưa người đàn bà ra khỏi điểm tựa này hầu mong họ trở thành một điểm tựa thú vị hơn, thì người đàn ông... chết chắc.
Đọc qua 7 chuyện, mơ màng hiểu tại sao họ chọn một mình. Và có lẽ cũng một phần hiểu tại sao nhiều người chọn lao vào đường tàu, hay chọn khóa cửa phòng, nằm mãi trên giường; hay chọn ngồi một mình trên đám lá vàng trong rừng sâu rất sâu.
Từ ngày này qua ngày khác.
Từ tháng này qua tháng khác.
——
Nỗi buồn Nhật bản vẫn còn đó thấp thoáng giữa Nhật bản hiện đại, giàu có, kiêu hãnh và đầy tự trọng.
——-
Mua tháng 1; đọc xong tháng 4/2021. Mất 7 ngày để viết cái rì viu này.

ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG – Tiểu Xuân - Chương Xuân Di

 ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG – Tiểu Xuân - Chương Xuân Di



Bản dịch khác có tên là Không phụ Như Lai. Không phụ Nàng; Bất phụ Như Lai, Bất phụ Khanh.
Mình thích cái tên Bất phụ Như Lai, Bất phụ Khanh hơn vì theo mình nó phù hợp hơn với câu chuyện.

Một số người so sánh quyển này với NHỮNG CON CHIM ẨN MÌNH CHỜ CHẾT của Colleen Mccullough.
Theo mình thì cả hai chỉ có một điểm chung duy nhất là Tình Yêu giới tính vượt qua rào cản tôn giáo. Còn lại thì rất khác nhau. Nên sự so sánh như thế là rất khập khiễng.
Cũng theo mình, cuốn ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG rất hay và cũng rất đáng đọc.

ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG là cuốn sách kinh điển trong thể loại xuyên không.
Ngoài vấn đề Tình Yêu thoát tục, đẹp như tơ lụa, thì điều đáng giá nhất ở trong cuốn truyện này là bạn có thể có thêm rất nhiều những hiểu biết về lịch sử cổ đại, về Phật Pháp, những tâm tư Hỉ Nộ Ái Ố mà người bình thường gần như không thể nào vượt qua được, đã thể hiện ở những bậc đại sư lừng danh trong lịch sử cổ đại như thế nào.
Tác giả Tiểu Xuân - Chương Xuân Di, người Trung Quốc. (Mọi người có thể tìm hiểu về cô gái tài ba này trên google.)
Châm ngôn sống của cô ấy: đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường, nghe vạn chuyện đời. Đam mê lớn nhất trong cuộc đời cô là được một mình ngao du bốn biển.
Chương Xuân Di là người tài giỏi và có tầm hiểu biết sâu rộng về lịch sử.
Cô ấy đã viết một câu chuyện có thật bằng những kiến thức uyên bác về lịch sử, về giáo lý Phật giáo và bằng những kinh nghiệm cuộc sống về Tình yêu.
Thực sự cô ấy viết hay tới mức khi đọc truyện mình có cảm giác mình là người trong cuộc, đang sống cùng những sự kiện lịch sử với nhân vật.
Câu truyện viết về Đại sư Kuarajiva (tên thường gọi là Kumarajiva, Rajiva), - một cao tăng nổi tiếng của Trung Quốc . Ngài đã có công dịch thuật và truyền bá kinh điển Đại thừa Phật giáo đến đời nay.
Trong truyện, nhân vật nam chính là tăng sư Kumarajiva là một người với dung mạo sáng đẹp ngời ngời, tài giỏi, gia đình giàu có, và vô cùng thánh thiện; một tăng sư với lý tưởng lớn lao vĩ đại cứu độ giúp người và cũng vô cùng vụng về ngây thơ trong tình ái.
Nhân vật nữ chính là Ngãi Tình, một cô nghiên cứu sinh ở thời hiện đại, xuyên không để tìm hiểu về lịch sử.
Qua ngòi bút của Chương Xuân Di, Ngải Tình hiện lên là một cô gái lanh lợi, xinh đẹp và thông minh phi phàm.
Xuyên suốt tác phẩm chính là tình yêu của cô nghiên cứu sinh lịch sử của thế kỉ 21 với Đại sư vĩ đại Kuarajiva trong lịch sử - một tình yêu vượt thời gian, vượt trên thế tục để viết lên một huyền thoại trên con đường tơ lụa từ 1650 năm trước.
Tình yêu của họ dù bị ngăn cách bởi thời gian 1650 năm, bởi bức tường lịch sử và sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ, phong tục, vẫn là một mối tình đẹp như mơ, ngọt ngào , thủy chung, đằm thắm.
Trong khi, Kumarajiva là một nhân vật vĩ đại trong lịch sử thì Ngải Tình chỉ là một sinh viên khoa lịch sử, thử nghiệm du hành thời gian.
Truyện đan xen giữa hiện đại và quá khứ.
Những nghi thức những lễ hội cổ xưa.
Những cuộc chiến khốc liệt diễn ra trong lịch sử, những khổ đau mất mát mà các nhà truyền bá tôn giáo phải chịu đựng để mang lại cho đời ơn cứu độ chúng sinh.

ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG
Một cuốn sách thực sự lôi cuốn người mê đọc sách như mình.
Mình thích cuốn này.
Những bạn nào am hiểu Phật Pháp có thể đọc. Chắc các bạn sẽ thấu hiểu nó một cách nào đó.
Hơn mình và có thể khác mình rất nhiều.
---------------------------
Một số những lời bình luận khác về cuốn tiểu thuyết Đức Phật và nàng

– “Rajiva vẫn bình thản trước tháng năm, chờ đợi cô gái mà vì nàng , Rajiva tình nguyện bị đày xuống, dù là tầng sâu nhất của địa ngục.”
– “Đó là thứ tình cảm rất đời, không yêu không giận không xúc cảm, sao có thể từ tâm, sao có thể bác ái, sao có thể phổ độ chúng sinh”.

Wednesday, March 31, 2021

GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI MÙ

 GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI MÙ

———

Bạn có bao giờ tự hỏi người mù hoàn toàn hay người mù bẩm sinh họ có thể mơ và họ mơ thấy những gì không?

Như tất cả mọi người, người mù cũng mơ .
Và trong giấc mơ của họ thay vì yếu tố thị giác giúp họ nhận ra giấc mơ thì người mù mơ bằng tất cả các giác quan còn lại.

Âm thanh ( thính giác). Mùi hương. ( khứu giác). Vị của nó (vị giác). Và cảm giác đụng chạm da thịt (xúc giác). Bằng tất cả các giác quan còn lại. Một cách mạnh mẽ tinh tế.
Thay vì thấy một chiếc xe lửa trong giấc mơ, một người mù có thể cảm thấy các mùi khét nhẹ, âm thanh xình xịch, ken két và cảm giác chuyển động lắc lư của chiếc xe lửa.
Những người chưa hề thấy gì bao giờ thì trong giấc mơ của họ hoàn toàn không có yếu tố liên quan đến thị giác, không hình dáng, không màu sắc.
------------
Những kinh nghiệm thuộc về giác quan trong đời sống, có một vai trò rất quan trọng trong những giấc mơ.
Giai đoạn từ 5 đến 7 tuổi quyết định giấc mơ của một người.
Những người mù bẩm sinh hoặc mù trước 5 tuổi thường không mơ thấy yếu tố thị giác.
Đối với những người bị mù sau 7 tuổi, họ có thể mơ như người sáng mắt nhờ những ký ức hình ảnh đã được lưu giữ về những gì họ thấy trước khi mù.
ÁC MỘNG
Người mù không những có thể mơ mà họ còn có thể gặp ác mộng.
Trên thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy người mù gặp ác mộng thường xuyên hơn người bình thường. Điều này đặc biệt đúng với những người bị mù bẩm sinh.
Những cơn ác mộng của người mù có điểm gì đặc biệt?
Theo đó, các chuyên gia tin rằng tỷ lệ gặp những cơn ác mộng nhiều hơn liên quan đến việc người mù phải đối mặt với sự nguy hiểm cao hơn những người sáng mắt.
Ngay cả hoạt động đi lại cũng khiến cho họ gặp nhiều sự đe dọa. Khi ai đó phải chịu nhiều căng thẳng hoặc đối mặt với nỗi sợ trong thời gian dài, họ sẽ rất dễ bị những cơn ác mộng ám ảnh.
-----------
Về cơ bản, mỗi người sẽ có những giấc mơ khác nhau. Người khiếm thị thường gặp khó khăn trong việc truyền đạt chính xác những trải nghiệm trong giấc mộng (đặc biệt là người mù bẩm sinh). Để có thể hiểu và giải mã giấc mơ của họ, bạn cần dành nhiều thời gian trò chuyện và thấu hiểu. Người bị mù lòa khá nhạy cảm, họ mơ nhiều hơn những người bình thường nhưng đồng thời cũng gặp nhiều ác mộng hơn.
Tommy Edison, là một người mù bẩm sinh, chủ nhân của kênh Youtube Blind Film Critic cho biết trong giấc mơ, ông có thể tương tác với những người khác qua âm thanh, mùi vị và đôi khi là cảm giác chạm.
"Nếu tôi đã từng gặp bạn, những gì tôi mơ sẽ là giọng nói của bạn và có thể là mùi nước hoa mà bạn xức. Nếu ai đó dẫn tôi đi trong quá khứ, tôi có thể mơ về họ qua cảm giác nắm tay".
Một người từng nhìn thấy, nay bị mù cho biết rằng: “những gương mặt của người khác trở nên mờ đi hoặc sẽ ở mãi hình ảnh mà tôi tưởng tượng ra. Thí dụ như mẹ tôi thì sẽ mãi mãi có gương mặt ở tuổi 30".
Thông thường thì những ký ức thị giác sẽ trở nên mờ nhạt theo thời gian, những hình ảnh sẽ càng trở nên mờ hơn và ít xuất hiện hơn, cuối cùng thì những người bị mù vào khoảng thời gian nào đó trong đời sẽ tiến tới có những giấc mơ giống như những người mù bẩm sinh.
Và đối với Edison thì những cơn ác mộng cũng như những giấc mơ hạnh phúc của người mù đều chủ yếu xảy ra bằng thính giác. Khi không còn một âm thanh nào thì tất cả chung quanh là một không gian chết hoàn toàn.

Một câu chuyện về người mù. Không vui chút nào. Chỉ để bạn hiểu thêm cảm xúc của người mù, cảm thông yêu thương họ.
Và hơn thế bạn hãy chăm sóc thị giác bạn đang có.
“Thị giác luôn là món quà không thể thay thế được” là vậy.
--------------
PHÒNG KHÁM MẮT BÁC SĨ TỊNH ANH
16 Lý Thái Tổ Đà nẵng
0236 3651656
EYESIGHT IS A GIFT THAT CANNOT BE REPLACE
Hiện tại Phòng Khám Mắt - Bác sĩ Tịnh Anh chưa thực hiện trả lời trực tuyến

SẠCH SẼ.


Chuyện này không biết có được nằm trong Sống Giàu Có không. Nhưng là một suy nghĩ nên cứ viết ra thôi.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã biết rửa chén sạch kêu kin kít, lau sạch cái bếp và bỏ rác vô thùng.
Đôi khi tôi cũng làm biếng, lau bàn qua loa.
Những lúc như thế, Mẹ tôi không vừa ý chút nào. Mẹ tôi cứ nói: Có việc nhỏ này mà con làm không sạch thì chẳng có việc gì con có thể sạch sẽ được.
Dần dần thì tôi quen.Tôi biết cách đổ rác và làm sạch mọi thứ mình bày ra. Tôi biết đổ rác sạch để người hốt rác sau mình đỡ bẩn hơn. Tôi hiểu muốn sạch thì phải đổ bỏ thật gọn gàng.

Ở những nước văn mình như Mỹ Nhật ... và nhiều quốc gia khác, chuyện đổ rác thật đơn giản, chẳng có gì phải bàn, vì ý thức được xây dựng từ bao thế hệ.
Ở Việt Nam mình thì có vẻ như rất nhiều người chưa biết sạch là sao mà bẩn là sao .
Nhìn một cô gái xinh đẹp thơm phức vất rác vào thùng mà không dám tới gần thùng rác, chỉ nhón chân quăng đại , thì bạn hiểu : sạch chưa chắc đã sạch và sạch chưa tới nơi thì còn tệ hại hơn rất nhiều.
Bản thân tôi thực sự khó chịu bởi cách vất rác của khá nhiều người quanh mình.
Người biết sạch, họ sẽ làm sạch tới nơi tới chốn vì sợ bẩn cho người khác, cho người đến sau.
Người biết sạch, thật sự không bao giờ sợ bẩn. Họ luôn biết cách làm cho bẩn trở thành sạch sẽ.

Người sợ bẩn thường ngại vấy bẩn và từ đó lại gây bẩn. Người sợ bẩn đôi khi không hiểu được giá trị của việc làm sạch.

Ai cũng phải thải chất bẩn và dọn sạch trong cuộc sống hàng ngày . Khi bạn biết dọn bẩn, biết làm sạch nghĩa là bạn sẽ ít gây bẩn và luôn gọn gàng .

Hằng ngày thấy biết bao người vứt rác ra đường, quét nước ra phố. Vô hàng ăn, giấy lau đôi khi tung tóe. Tôi cứ chạnh lòng. Biết bao giờ nước mình mới được như nước ngoài? Dù bạn ngồi ở đâu, khi bạn đứng lên quanh bạn phải sạch bong.

Chẳng có lý do gì để biện mình cho chuyện này. 
Đừng nói là tôi quá bận. 
Đừng nói là đằng nào tối cũng chẳng phải lau nhà. 
Đừng nói rằng tôi có người giúp việc có người dọn rác, tôi có quyền xả rác. .

Chỉ là chính bạn chưa biết cách sạch thật cho mọi người Cũng chính là sạch cho chính mình.

Mẹ tôi nói đúng: Có mỗi một chuyện dọn sạch cái bếp sau khi nấu ăn mà con không làm thật tốt thì chẳng có cái gì con làm được cả.
Tôi biết ơn mẹ tôi

Saturday, March 20, 2021

BƯỚC ĐI II

 BƯỚC ĐI II

Mẹ viết cho Bảo "đầu sôi" hay còn gọi là "Bảo trọc". 


Bảo sinh mùa thu, nặng 2,5 ký, lúc 11g ngày 23/9/1998 nhằm ngày 4/8 âm lịch, thiếu 10 ngày so với ngày sinh dự đoán . Nhưng Bảo mạnh khỏe, khóc to, bú mạnh. 

Về nhà vài ngày thì mưa to kéo dài nhiều ngày. Mẹ nhớ áo tả phải phơi trong nhà, lúc đó chưa có máy giặt nên ướt mem. Sau mấy tháng thì bắt đầu mua máy. 

Bà nội chăm cho mẹ được vài hôm thì bà ngoại ra, lo ăn uống cho mẹ và chăm sóc Bảo. 

Bảo đi cầu hay bị bón. Phải bơm đít 1 tuần 1 lần. Ba nói chắc đại tràng Bảo dài hơn bình thường. 

Bảo cũng như chị Thảo, trốn lật, trốn bò. Nhưng Bảo khá hơn chị Thảo là Bảo ngồi vững vàng hơn. 

Chiếc xe tập đi của chị Thảo để lại, không hiểu sao, Bảo lại rất sợ. Nên ba mẹ không cho Bảo ngồi xe tập. 

Một lần nọ, Bảo ngồi chơi dưới nền nhà, ngồi trên cái nắp hộp bánh và Bảo di chuyển bằng cách đạp đạp 2 chân: Bảo lết lết khắp nhà trên cái nắp hộp bánh. Đó là phương tiện di chuyển đầu tiên của Bảo. Lúc đó mẹ có sợ đít Bảo bị mòn. 

Bảo cũng như chị Thảo, biết nói trước biết đi. 

Người ta nói, như thế là thông minh. Chắc là đúng vì Thảo Bảo đều rất thông minh. 

Cuối cùng thì Bảo cũng biết đi. Nhờ Ngoại hay dẫn Bảo đi chơi trên đường Thanh Duyên. 

Nhà mình ở 17A Thanh Duyên, con đường như con hẻm . Nên không có xe. 

Quanh nhà có vài anh chị thấy Bảo dễ thương nên hay chơi và tập đi cho Bảo. 

Thời kỳ đó mẹ bận lắm. Mẹ làm bệnh viện và mẹ làm phòng mạch. Mẹ đi học nữa. Thành ra mẹ không có giờ chơi với Bảo nhiều. 

Thương Bảo quá. 

Lên mẫu giáo, Bảo học trường Thánh Tâm của Ma soeur. Bảo vẫn ốm nhom và trắng bóc. 

Chở Bảo đến trường, nhìn Bảo đi vào lớp, mẹ thấy Bảo như thiên thần. Rồi Bảo tập múa tập hát. 

Ba có quay video Bảo múa hát. Nhưng video hư mất rồi. Tiếc hì. 

Bảo cũng như chị Thảo, ăn uống ít, hay đau ốm. Tội Bảo. vậy mà rồi Bảo cũng qua những năm mẫu giáo. 

Vào tiểu học, ba mẹ cho Bảo học trường Bán công năng khiếu. 

Bảo phải thi đầu vào, vì trường rất đông người đăng ký học. Bảo được chọn và Bảo học lớp 1 cho đến lớp 5 ở đó. 

Những năm học này thật yên ổn. Vì Bảo không bị áp lực đi học thêm hay nghỉ học quá nhiều. 

Bảo ăn ít, Bảo hay đau, nên Bảo hay nghỉ học. 

Ba mẹ thì không bao giờ bắt Bảo phải học căng thẳng. Đó là chọn lựa giáo dục đúng đắn của mẹ. 

Lên cấp 2 Bảo học Nguyễn Huệ, để gần bệnh viên nơi ba mẹ làm , để có thể dễ đón Bảo nhất. bảo học 3 năm rồi Bảo đi Mỹ . 

Bảo đi Mỹ. 

Những ngày tháng tự lập bắt đầu. Mẹ không tiếc nuối gì với điều này. Chỉ tiếc thời gian mình gần nhau không còn nhiều nữa. 

Ân hận có không ? Có. 

Nhưng khi nhìn thực tại giáo dục ở xã hội Việt nam, mẹ lại mừng vì con đã được một cuộc sống tốt nhất. 

Bảo ở Tacoma WA, năm đầu cậu chở đi học. 

Ba năm highschool, Bảo tự đi bus đến trường. Phải chuyển 2 chuyến bus mới tới trường. Sáng sớm tinh mơ, cậu đưa Bảo ra góc đường đợi xe. Mẹ ở Mỹ thì mẹ đưa Bảo ra, nhìn Bảo bước lên xe một mình. Chiều thì Bảo tự về. 

Mấy mẹ con mình đã lang thang nhiều nơi trên đất Mỹ. Ôi những ngày tháng thật vui. 

Cali, Oregon, Minneasota. Sau này Bảo cùng chị Thảo đi NewYork, đi California. 

Bảo học UW. Những năm đầy tự hào của Bảo là những năm học UW.

Con đường từ nhà đến trường qua chuyến xe bus, xe lửa, Bảo đã tự mình đi. Một mình đi từ Seattle đến Cali phỏng vấn với UCLA. Mẹ suốt đêm cầu nguyện cho Bảo. 

Con đường Bảo còn gian nan lắm. 

Mẹ mong Bảo tiếp tục những BƯỚC ĐI bình yên hơn. 

Thương nhiều . 





Thursday, March 18, 2021

BƯỚC ĐI

BƯỚC ĐI I 

Mẹ viết BƯỚC ĐI I dành cho Thảo . 


Bước đi là một trong những điều người ta khởi đầu thực hiện từ lúc đủ lớn và kết thúc khi trái tim ngủ yên. 

Một đứa bé ra đời, mong ngóng của cha mẹ là tiếng nói bi bô và những bước chân chập chững. 

Hôm nay mẹ sẽ nói đến những bước đi đầu tiên của hai con. 

Thảo Bảo đều là những đứa trẻ phát triển trí tuệ đi trước phát triển tay chân. Đó là niềm vui mà cũng là nỗi lo của ba mẹ 

Thảo Bảo đều có tay chân không mạnh mẽ như con người ta, cho tới tận bây giờ. 

TRỐN LẬT là từ dành chỉ những đứa bé không lật khi đã tới thời kỳ lật. Thảo Bảo đều trốn lật . 

Bình thường đứa trẻ 3 tháng tuổi cột sống đủ mạnh để lật sấp người và ngẩng cao đầu. Sau đó thì tay chân cựa quậy và bắt đầu bò. 

Thời kỳ bò kéo dài tới khoảng 12 tháng tuổi. Lúc đó chân tay bé đủ mạnh để vịn và đứng lên, và bước đi. 

Thảo Bảo đều không qua thời kỳ này. 

Thảo nằm và ngồi cho tới 18 tháng. Lúc này ông bà nội giữ Thảo rất khỏe, cho Thảo nằm trên giường và làm việc mà không sợ Thảo lật té. Trong khi đó chị Vy thì lật bò và rớt xuống giường nhiều tới mức chị Vy thường xuyên bị nhốt trong cũi. 

Sau đó tới 12 tháng ba mẹ mua cho Thảo cái xe tập đi, nhưng chủ yếu cũng để Thảo ngồi trong đó, chân Thảo cứ co lên. 

Lúc đó bà ngoại ở Đồng Nai với cậu Đô rất lo vì sợ Thảo bị liệt . He he. 

Tới khoảng gần 2 tuổi Thảo bắt đầu đi và chạy trong xe. Thảo chạy vèo vèo trong nhà với cái xe tập đi. Lúc này ba mẹ rất vui. Nhưng không có cái hình nào thời kỳ này. 

Khi đã đi tốt, Thảo mập lên nhưng chân vẫn yếu, nên Thảo hay vấp té . 

"U ĐẦU XỨC MUỐI". 

"VẤP CỌNG RÁC CŨNG TÉ". 

Là những cụm từ mọi người hay dành cho Thảo . 

Nhớ có lần ông nội dẫn đi ngoài hẻm. Thảo tự nhiên té. Thảo nói : " Đi với ông nội mà cũng té" làm ông nội cười hoài và nhắc mãi. 

Rồi thì Thảo cũng lớn lên mạnh mẽ dần . 

Rồi Thảo đi bằng hai chân của Thảo vút qua tận trời Tây. 

Thảo vượt ra khỏi vòng tay ba mẹ, bàn tay của ông nội. Thảo đi và tiếp tục đi . 

Nói chuyện ĐI của Thảo thật sự là dài. 

Năm 17 tuổi , Thảo đi Mỹ lần đầu. Một mình bay qua Mỹ, tới Seattle, tới Pasco. Nửa năm sau về chơi Tacoma. 

18 tuổi Thảo đi về VN, học đại học Việt Đức Sài Gòn. 

19 tuổi Thảo bay qua NewYork. 

20 tuổi sau 1,5 năm ở NY, Thảo bay về Minneasota, sống ở Winnona 2,5 năm. 

23 tuổi Thảo bay qua Houston. Houston là một trải nghiệm, có vẻ như là khá tệ. 

Cơn bão lớn đã gây ngập nơi ở, Thảo phải vác vali chạy nước lũ, trọ nhà bà bác sĩ. Sau đó quay trở lại ký túc xá. Hai lần chuyển appartement. 

Đại dịch Covid, Thảo lại chuyển chỗ ở đến nhà giáo sư. 

Trong thời gian này, Thảo có cơ hội bay đi hội nghị vài nơi, trong đó Chicago là nơi lưu dấu nhiều hình ảnh. 

27 tuổi Thảo quay về Minneasota. Thảo học luật tại đây. 

Mẹ ao ước Thảo sẽ dừng lại, và xây dựng cuộc sống tại đây. 

Thương yêu con rất nhiều. 

------------

VIẾT CHO THẢO BẢO lần 2 17/3/2021