Friday, October 16, 2020

LÀNG GỐM BÁT TRÀNG. CẦU LONG BIÊN

 LÀNG GỐM BÁT TRÀNG.

CẦU LONG BIÊN
------------

Không có gì mới đối với các bạn của mình . Nhưng mình viết vì mình thích thôi. Hi hi
Làng gốm Bát tràng ở tả ngạn sông Hồng, cách Hà nội có 10 km.
Nếu đến đó bằng xe honda, bạn sẽ có cơ hội trải nghiệm cầu Long Biên. Nhưng tiếc là mình đến đó bằng xe hơi, nên chỉ có thể thò mặt ra chụp hình cầu Long Biên khi xe chạy trên cầu Chương dương.
Cầu Long Biên thật là ấn tượng. Nhiều đoạn gãy đổ do chiến tranh. Bắc ngang qua sông Hồng, cầu Long Biên có những đoạn nằm trên những bãi bồi phù sa sông Hồng.
Cầu do Pháp xây dựng (1898-1902), đặt tên là cầu Doumer, theo tên của Toàn quyền Đông Dương Paul Doumer.
Nhưng giờ mình đang muốn nói đến làng gốm Bát Tràng chứ không phải cầu Long Biên. Nên hẹn Long Biên ngày trở lại ha.
Làng Gốm Bát Tràng có tới gần 600 năm tuổi.
Lần đầu tiên mình đến Làng Gốm này cách đây đã 15 năm.
Nay quay lại thì làng đã thay đổi rất nhiều.
Giàu có hơn. Khang trang hơn.
Dù mất đi nét xưa nhưng mình vẫn mừng vì sự phát triển của làng nghề này.
Mình đến đây vào những ngày vắng khách du lịch. Nhưng những chiếc xe tải to, vẫn liên tục chất hàng chở đi khắp nơi. Một số đi trong nước, một số chuyển đi nước ngoài.
Thôi thế mình cũng mừng.
Sà vào thiên đường gốm sứ từ thô mộc cho đến bóng bẩy nước men, mình cầm lòng dữ lắm chứ nếu không mình sẽ ôm về rất nhiều.
Cầm cái chén gốm tráng men sứ Nhật, chuẩn bị xuất đi Nhật, bâng khuâng tự hỏi các cửa hàng gốm sứ Nhật đang thịnh hành ở Việt Nam đã lấy hàng từ đâu ? Nhật hay Bát Tràng?
Dù buổi trưa hanh nắng, và thời gian ghé Bát Tràng rất ngắn, mình cũng thấy rất là vui.
Mong làng nghề này tiếp tục duy trì và phát triển.






CẦU LONG BIÊN







Thursday, October 15, 2020

NHÀ THỜ CHÍNH TÒA HÀ NỘI.

 NHÀ THỜ CHÍNH TÒA HÀ NỘI.

----------



Hà Nội đang thu.
Bạn biết không, thu Hà nội thật sự dịu dàng. Dịu dàng trong trong từng sợi nắng. Dịu dàng trong từng hạt mưa.
Mình có một buổi tối và một sớm tinh mơ ở đây.
Không đủ để lang thang từng con đường, để tìm xem hoa sữa đã trổ bông chưa ?
Không đủ để gọi bạn bè ngồi bên tách trà nói chuyện trong cái lạnh se se của thu mới vào mùa.
Hà Nội rất đẹp trong mắt mình.
Hay mình chỉ nhìn những cái đẹp của Hà nội để mến thương thôi?
Mình không biết .
Trời cho Hà nội bốn mùa đều đẹp.
Mong sao người ta biết giữ gìn.
Vài cái ảnh chụp ở nhà thờ chính tòa Hà nội , một buổi tối và một buổi sáng







BÚN THANG

 BÚN THANG

———


Lần đầu ăn Bún Thang Hà nội.
Không sang trọng như phở Hà Nội, không tinh tế như bánh tôm Hồ Tây, không tiếng tăm như bún chả, bún ốc, món bún Thang đặc trưng của Hà nội thực sự làm mình ngỡ ngàng bởi độ đẹp và vị thanh tao của nó.
Người Hà nội viết: “ Bún Thang là bản hòa âm của ngũ sắc đánh thức giác quan, luôn được coi là thứ quà tinh tế, thanh nhã bậc nhất trong tinh hoa ẩm thực đất kinh kỳ. Bún Thang cần nhiều nguyên liệu, đòi hỏi người chế biến phải rất tỉ mỉ. Người ăn cũng phải là tinh tế, cầu kỳ mới cảm nhận hết được vị ngon và đầy đủ mùi vị mà nó mang lại” (trích đoạn một bài trong dulichvietnam.com).
Trên phố Hàng Hành, một quán ăn sạch sẽ tươm tất, bát Bún Thang mang ra, được mình ăn từng miếng, húp từng muỗng.
Cô chủ quán tận tình giải thích từng thứ, cách nấu khi mình hỏi thăm. Chân thành xin lỗi em vì tôi đã không có thời gian quay lại, ăn thêm một bát Bún Thang của em như đã hứa.
Về Đà nẵng, hôm nay hí húi làm Bún Thang. Ôi là ngon!
BÚN THANG
----------
Cách nấu và nguyên vật liệu rất đơn giản và dễ tìm. Chỉ đòi hỏi bạn một chút tẩn mẩn tỉ mỉ thôi .
Điều làm Bún Thang khác biệt với các bún khác là mọi thứ trong bát bún đều cắt sợi nhỏ. Sợi bún nhỏ. Thịt gà, củ cải, trứng tráng mỏng (chả trứng), tôm chấy, đều phải mảnh mai.
Hương vị độc đáo của nó là thêm rau răm và mắm tôm (ruốc). Khi ăn không có rau răm và mắm tôm, nó là bún canh gà. Thêm vị rau răm mắm tôm, nó là Bún Thang.
Đó là tất cả những gì mình biết về Bún Thang, món ngon Hà Nội.
Còn Bún Thang nhà mình làm thì ngon rồi.
Cứ thấy ôn nhà mình cắm cúi ăn ba, bốn tô là biết.
Ôn cứ nói : "Ngon hí.". "Ngon hí.".
Thương.



Wednesday, October 14, 2020

HÀ NỘI : ĐÌNH THỔ KHỐI.

 ĐÌNH THỔ KHỐI.

----------


"Trên trời có đám mây xanh.
Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng
Ước gì anh lấy được nàng
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân"
Ấn tượng lớn nhất trong mắt mình khi đến Đình Thổ Khối, là cái hồ bán nguyệt tuyệt đẹp, được xây với toàn gạch bát tràng, và nước thì trong veo.
Hàng cây xanh dày đổ bóng bên hồ.
Bao quanh hồ là lối đi cũng được lát bằng gạch Bát Tràng, không một chút rêu phủ dù trải qua bao năm tháng.
Hồ Bán Nguyệt ở đây đẹp lắm.
Nó đẹp như tình Anh và Nàng ngày đó.
Hẳn là ngày xưa Anh lấy được Nàng, nên Anh xây cái hồ bán nguyệt này cho Nàng rửa chân như đã hứa đây.
"Có rửa thì rửa chân tay,
Chớ rửa lông mày, chết cá ao anh".
Hì, chắc Nàng hiểu nên giờ cá vẫn bơi lội tung tăng dưới hồ.
Chuyện tình đẹp quá hì.
❤️❤️
Cạnh thẳng của hồ có hai lối đi xuống hồ. Những bậc tam cấp nhỏ nhắn như được đo cho vừa với bàn chân của Nàng. Tiếc là Nàng đã đi xa, nên chi lối rửa chân bị đóng lại. Giá như rào mở, thì mình đã thò chân xuống rửa rồi.
Đình Thổ Khối nằm ven đê, hữu ngạn sông Hồng.
“Dưới góc nhìn phong thủy, có người cho rằng đây là thế đất “Rồng chầu”. Bởi dải đê sông Hồng là thân Rồng, giếng đình và đầm đền Cây là mắt Rồng, đình, chùa đối xứng nhau là gò má Rồng, đê quai sau đình là hàm Rồng. Đây là một cách nhìn mang tính khái quát văn hóa cổ truyền" ( Trích di tích lịch sử văn hóa Hà nội)
Khuôn viên đình Thổ Khối rất rộng.
Nhiều tòa nhà ngang dọc nối kết nhau thành các cung. Trong đó có thờ các vị Thần Hoàng.
Khoảng sân trước rộng đủ để tổ chức các lễ hội, được lát toàn gạch bát tràng thô, rất đẹp.
Nắng thu hanh hanh vàng ngả dài trên mái ngói cổ.
Tòa Đại đình là dãy nhà ngang, bằng gỗ, gắn kết nhau bằng cách kết các mộng gỗ chứ không có đóng đinh.
Mái đình được lợp ngói bát tràng. Những miếng ngói hình như vảy cá, to bằng bàn tay, xếp đều tăm tắp.
Kiến trúc đình, mình không rành lắm, chỉ biết là nhìn thấy đã hút hồn rồi. Tường đình được xây bằng gạch, những viên gạch thô nhỏ chắc chắn. Một số trụ gỗ đã thay bằng trụ xi măng để được chắc chắn hơn.
Ngồi bệt xuống sàn tòa Đại Đình trong gió dịu dịu của mùa thu, nhìn qua khoảng sân vắng, hồ bán nguyệt lặng im.
"Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương"
Người coi đình đi vắng, để tấm bảng ghi số điện thoại cho ai cần vào đình.
Đình Thổ Khối, ven đê, hữu ngạn sông Hồng.
Ai có đi qua đây thì nhớ ghé.
Nó đẹp lắm luôn.











Tuesday, September 22, 2020

EM



Sáng 23/9 cách đây 22 năm, như bình thường, mẹ khám bệnh nhân, chuẩn bị và mổ 4 ca buổi sáng. Cũng bình thường thôi.
Mọi chuyện ổn cả. Chỉ có là cái bụng bầu 8,5 tháng làm cho đầu bệnh nhân sát với bụng của mẹ. Mấy cô phụ mổ nói chắc em bé sẽ đạp vô đầu bệnh nhân mất. Nhưng em thường rất ngoan khi mẹ mổ, luôn nằm im ro. Khi nào mổ xong, mẹ mỏi thì em mới mỏi và cục cựa.
Mổ xong buổi sáng, lẽ ra ở lại làm việc tiếp vào buổi chiều, nhưng thấy hơi mệt, nên mẹ báo nghỉ buổi chiều để về nhà.
Ngủ một giấc dậy, em đòi ra với mẹ.
Nên tối đến, mẹ vào bệnh viện, mặt cười hớn hở, mẹ đón em ra với mẹ.
Em không chờ tới Trung thu để ra đời như bác Hiền dự đoán. Em ưa ra sớm để coi múa lân. Chắc rứa !
Chị Thảo bối rối vì lần đầu tiên ngủ không có ba và mẹ. Nhưng rất dũng cảm, chị chỉ nói thêm vớt vát là: ” Một ngày thôi, mai Thảo vẫn ngủ với mẹ nghe. “
OK con gái lớn của mẹ.
Vậy đó là em ra đời.
Sáng sớm ba về nhà, đưa chị vào thăm em và mẹ.
Chị Thảo mặc quần short trắng, áo thun màu xanh da trời, bầu bĩnh, lễ phép chào không sót một ai, từ đầu hành lang đến cái phòng mẹ nằm với em.
Em nhỏ xíu, dài ngoằng, và rất là xinh . Đúng không ?
Bây giờ cũng vậy.
Em vẫn nhỏ xíu và rất xinh.
Và hôm nay em đã vừa tròn 22 tuổi.
Ba mẹ chị và mọi người thương yêu em luôn từ dạo đó đến giờ .
Và sẽ yêu thương mãi thôi.

Thursday, September 3, 2020

CHA MẸ GIÀ


 

Tôi đã không hề nhận ra Cha Mẹ tôi già.

-----------------
Tim tôi như thắt lại khi thấy chủ đề Khi Cha Mẹ già của trang Sống giàu có. Một chủ đề tuyệt hay.
Nhưng...
Rồi thì từng câu chuyện từng câu chuyện của mọi người đi qua từ thời gian, từ ăn, từ uống , từ tiền... Mà anh biết không, tôi chỉ nhìn lướt qua mà không đọc. Dù tôi có like. Tôi like bởi tôi tin là nó hay.
Ba mẹ tôi đã đi rất xa, trước khi tôi kịp nhận ra ba mẹ mình già. Tôi quen thấy mẹ tôi mỗi sáng đi thể dục, đi chợ nấu ăn, coi ti vi, vui vẻ chuyện trò với hàng xóm. Thỉnh thoảng đi chơi với học trò cũ của mẹ. Tôi quen mỗi khi về nhà gọi mẹ thật to: Mẹ ơi có chi ăn không?... Kể cả khi tôi sinh hai con, tôi vẫn thế.
Tôi đã không hề nhận ra Cha Mẹ tôi già.
Những khi hồi tưởng, tôi thường xót xa nghĩ giá như mình nhận ra được điều đó sớm hơn. Giá như tôi biết dành thời gian cho cha mẹ nhiều hơn. Giá như... Giá như ... Mọi câu "giá như..." trở nên vô nghĩa khi đấng sinh thành đã đi xa.
Tôi đã không hề nhận ra Cha Mẹ tôi già.
Và nay, khi tôi bước vào cái tuổi mà con cái vừa trưởng thành. Con cái bắt đầu tự lập và miệt mài với công việc của nó. Hết deadline này đến deadline khác. Tôi vui mừng và hãnh diện vì con. Tôi có công việc của tôi và tôi tiếp tục công việc của mình.
Thỉnh thoảng chúng tôi chuyện trò cùng nhau. Thỉnh thoảng tôi nói: Ôi mẹ quên mất ...Ôi mẹ đã già... Cả hai đứa con bò ra cười ngặt nghẽo: Mẹ ơi, mẹ chưa già, mẹ đẹp mẹ khỏe mà ...
Thẳm sâu trong lòng, tôi thấy mình bắt đầu mệt mỏi, hay quên. Tôi thấy mình hay nhớ ngày xưa. Tôi thấy mình hay tìm ảnh cũ của con cái, chụp lại, post lên facebook của mình.
Tôi cũng nhận ra rằng các con tôi chưa hề nhận ra rằng tôi đã già.
"Một ngày chợt nắng, một ngày chợt mưa, lòng Mẹ chợt nhớ con vô bờ, Nhớ sao dáng hình, nhớ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời..."
Tôi đặt tôi vào mẹ mình.
Tôi đặt con tôi vào tôi.
Tôi nghĩ : dường như quy luật cuộc đời sẽ lập lại. Các con mình sẽ không nhận ra mình đã già cho tới khi chúng già.
Tôi không sợ chết. Tôi chỉ sợ khi tôi đi xa thì sẽ không ai có thể yêu thương và chăm sóc con tôi nhiều như tôi.
Viết vài dòng tâm tình cuối tuần mẹ nhớ con.
Và gởi nhóm bài hát tôi rất yêu : Nhật ký của Mẹ - Hiền Thục. https://www.youtube.com/watch?v=-_aQdkyxpZY
Tôi biết moi thứ là quy luật.
Không ai có thể khuyên nhủ gì nhau

Wednesday, August 19, 2020

BƯỚC VÀO CỬA HIỆU NHIỆM MẦU

 BƯỚC VÀO CỬA HIỆU NHIỆM MẦU (INTO THE MAGIC SHOP)

- JAMES R DOTY, MD.
Bản dịch Việt Ngữ : Cẩm Xuân.
--------------------

“....thằng bé ngưng tim, ngưng thở. Bác sĩ gây mê hét lên....
Máu tiếp tục tràn trên phần đầu đang hở của đứa trẻ...tôi hình dung những mạch máu chìm trong vũng máu kia, tôi nhìn đường đi của mạch máu của đứa trẻ bằng đôi mắt tâm trí, đôi mắt được lắp vào đường đi của mạch máu. Tôi tiến lên trong trạng thái mò mẫm, nhưng hiểu rằng cuộc sống có nhiều thứ hơn hẳn những gì mình có thể nhìn thấy.
Tôi thò tay vào vũng máu với cái kẹp, và kẹp chặt . Rút tay lên. Máu ngưng chảy, rồi như từ chốn xa xôi, tôi nghe tiếng tích tắc của máy đo nhịp tim. Yếu ớt. Không đều rồi mạnh dần lên...
Tôi cảm thấy nhịp tim của chính mình bắt đầu khớp với nhịp tim trên máy...”
———-
Là một quyển tự truyện của bác sĩ James R Doty, giáo sư lâm sàng tại khoa phẫu thuật thần kinh, Đại học Standford. Ông là người sáng lập và điều hành Trung tâm Nghiên cứu và giáo dục lòng trắc ẩn và vị tha (CCARE) tại Trường y, Đại học Stanford.
Mình nghĩ đây là cuốn sách hay của một bác sĩ viết dành cho các bác sĩ và tất cả những ai quan tâm đến sức mạnh của lý trí thông qua sức mạnh của trái tim, của lòng tốt và lòng trắc ẩn.
Mình có thói quen đánh dấu những trang những câu mình thích ngay trên sách của mình. Với cuốn sách này, mình đã phải đánh dấu gấp nếp rất nhiều.
Mình chợt nhớ câu nói “ From head to hand by heart” rằng mọi hành động có thể xuất phát từ tri thức nhưng thông qua trái tim, đôi tay mới có được hành động đúng đắn.

Tự truyện của Doty, sự gặp gỡ tình cờ của ông khi còn là một cậu bé với ảo thuật gia Ruth đã làm cuộc đời của ông sang trang. Những phép màu đầu tiên đã thay đổi tâm trí và trái tim ông.
Tuy nhiên, phép màu của Ruth mới chỉ dạy ông những bài học đầu tiên. Chính cuộc đời đã dạy ông những bài học sau đó.
"Có thể tôi không có khả năng thay đổi thực tại của bất kỳ ai, nhưng tôi biết mình có thể thay đổi thực tại của chính mình", ông trải lòng.
“Tôi rèn luyện lòng tốt và lòng trắc ẩn của tôi một cách nghiêm túc.”

Bước vào cửa hiệu nhiệm mầu, cũng chính là bước vào trái tim và cơ thể của con người. Đằng sau cánh cửa này, thực sự là những nhiệm mầu.
"Sống với một trái tim rộng mở có thể làm bạn dễ bị tổn thương nhưng nó sẽ không nhiều như khi bạn sống với một trái tim khép kín."
Vậy thôi, mình chưa thể viết gì thêm.
Nhưng bạn nên đọc.
Đọc sách với tuổi mình bây giờ nó không nhanh như xưa nữa.
Ngày xưa có thể thức cả đêm để đọc cho xong một quyển.
Bây giờ, nhiều khi một ngày, mình chỉ ngồi đọc mãi có 1 câu.