Friday, January 24, 2020

"Nếu bạn muốn thay đổi thế giới..."


 "Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy quay về nhà và yêu thương gia đình mình"



Ngày 29 Tết, nhiều gia đình cúng rước ông bà.
Nhiều người còn tất bật ngược xuôi kiếm thêm chút tiền.
Nhiều người tranh thủ tết để mua sắm và ăn uống.
Nhiều gia đình tiêu tiền tỷ cho cái Tết.
Họ bận rộn lắm !

Giờ khám bệnh cuối năm.
Ai cũng vội. Mình cũng vội.
Một bệnh nhân già 82 tuổi lập cập bước vào phòng khám một mình, mắt đỏ ngầu, nước mắt ràn rụa. "Bác sĩ ơi bác sĩ, cúng ông bà mà không có đứa mô hết. Tui ráng xắt gọt nấu mâm cơm cúng mà bị văng đồ vô mắt. Không có đứa mô ở nhà hết. Chạy qua hàng xóm, họ nói tui tới đây. Tui đau quá."
Khám kê đơn thuốc.Cô y tá rửa mắt nhỏ thuốc cho bà.
Bà cụ lập đi lập lại câu : "Không có đứa mô ở nhà hết" ."Không có đứa mô ở nhà hết".
Mình nghe mà chạnh lòng quá.

Chẳng dám khuyên nhủ ai điều gì.
Nhớ Mẹ Theresa Calcuta nói: "Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy quay về nhà và yêu thương gia đình mình"

Một chiều cuối năm.
Thấy thương.Viết vội. Để đây thôi.

Thursday, January 16, 2020

SẦU ĐÔNG MÙA XUÂN


Thời tiết Đà nẵng năm nay ôn hòa thấy thương luôn.

Mưa ban đêm, để ban ngày trời nắng.
Cây đủ xanh và nắng cũng đủ vàng.
Lạnh vừa đủ để mỗi sớm mai thức dậy đi lễ phải khoác cái áo len mỏng. Mắt nhắm mắt mở mà mơ Chúa nói mình ngủ tiếp đi.
Nắng đủ hanh hao để phơi chút cà rốt, su hào, củ cải cho Tết đã đến rất gần.

Cây sầu đông đã kết nụ, báo hiệu một mùa đông buồn sắp đi qua, và mùa xuân vui đang tới.
Bạn có nhớ chuyện cây sầu đông của mình không?


Cây sầu đông ở công viên Đà nẵng trải bao mùa qua, vẫn nghiêng xuống mặt hồ, không cần nâng, không cần đỡ.
Những mùa sầu trụi lá chơ vơ.
Và những mùa vui bừng lên trong nắng.






Monday, January 13, 2020

XUÂN


XUÂN 


Một sáng chợt nghe thấy tiếng chim.
Nhìn ra hiên, con chim đang hót và nhảy nhót trên cành cây.
Giữa tiếng ồn ào của xe cộ, tiếng nói chuyện râm ran của mấy bà bán hàng rong bên nhà, tiếng máy hát của tiệm cafe đối diện, tiếng chim hót chợt nghe rất lạ.
Nó làm mình muốn ngưng thở.
Mình đứng yên, rồi chợt nhớ phải chụp cái hình.
Rồi sau chợt tiếc, lẽ ra mình ghi âm.
Bối rối quá thành ra như rứa đó.😀😀
Lâu lắm rồi, giữa phố xá đông vui, trên nhánh cây cụt mới được bẻ đi tháng trước đang đâm chồi xanh mướt, một con chim cất tiếng hót líu lo.
---------
Mùa xuân đến.
Tết là mùa xuân của đất trời.
Đất trời biểu Tết là Tết.
Hoa tự nhiên sẽ nở, lá tự nhiên sẽ xanh non.
Thuận tự nhiên là rứa đó.


Chợt nhớ gã nào đề nghị nghỉ Tết vào Tết dương lịch thật là vô duyên.
Tết dương lịch không phải là mùa xuân.
Tết dương lịch không mang lại được cho mình cảm giác dịu dàng ấm áp của mùa xuân.






Friday, January 3, 2020

MỸ LỢI - VÀ TỪ CUNG HOÀNG THÁI HẬU.

MỸ LỢI


CỬA BIỂN TƯ HIỀN - ĐẦM CẦU HAI.
VÀ TỪ CUNG HOÀNG THÁI HẬU.

(Viết để nhớ Mợ của mình)

Mình kể chuyện đời xưa cho nghe nữa đây. Chuyện chung và chuyện riêng gia đình.
Để vào Mỹ Lợi từ phía Đà nẵng, mình phải đi qua cầu Tư Hiền, đến cửa biển Tư Hiền, thuộc Đầm Cầu Hai.

Đầm Cầu Hai nằm trong hệ thống đầm phá Thừa Thiên Huế bao gồm phá Tam Giang, đầm Sam, đầm Chuồn, đầm Thủy Tú, đầm Đá Bạc và đầm Cầu Hai.

Tại đây, có một vùng cửa biển, xưa Công chúa Huyền Trân trên đường xuất giá tòng phu sang Chiêm Thành, đã ghé lên đây bái vọng tổ tiên trong nước mắt.

Tưởng nhớ công ơn phận má hồng, đã gạt bỏ niềm riêng mà hy sinh thân mình cho việc mở mang bờ cõi nước Việt, và cũng là nhớ đến dung nhan tuyệt trần của Huyền Trân, mà cửa biển được đặt tên là Tư Dung. (Tư là tương tư, nhung nhớ. Dung là sắc đẹp)
Về sau, cửa biển Tư Dung cạn dần, chiến thuyền từ biển không vào được, nên hiểm họa ngoại bang với kinh thành Huế không còn nữa. Vì thế, triều Nguyễn đặt lại tên là Tư Hiền. Hic hic, nghe như là muốn phủi bỏ công lao của Huyền Trân a hí.

Đây là vùng đất nhân hòa, nên đây cũng là nơi các vị vua Triều Nguyễn hay ghé đến trong khi ngự giá bình Chiêm.
Và Từ Cung Hoàng thái hậu ( tên thật là Hoàng Thị Cúc), Vị Hoàng thái hậu cuối cùng của triều đại Nhà Nguyễn được đưa vào cung khi là một thôn nữ của chính vùng đất Mỹ lợi này.
Về sau, em họ của Từ Cung Hoàng Thái Hậu là bà Hoàng Thị Ng.C, trở thành mợ của mình, thừa hưởng toàn bộ nét đẹp phúc hậu, dịu dàng và thông minh như Đức Từ Cung.
Mợ mình dịu dàng cho tới ngày cuối cùng.
Chuyện ni các anh chị nhà mình chắc là đã rõ hén.

(Hic, Doni nhớ Cậu Mợ quá.)
Mình đã tới đây, Mỹ Lợi, cửa biển Tư Hiền.
Và sẽ còn quay lại để tìm cho ra nơi mà cô gái xinh đẹp Hoàng Thị Cúc đã trải qua một thời ấu thơ.














Thursday, January 2, 2020

PHƯỚC TƯỢNG - TƯ HIỀN

PHƯỚC TƯỢNG - TƯ HIỀN



Ngày xửa ngày xưa, có con voi rừng chở một vị tướng bị thương băng từ Bạch Mã về cửa Tư Dung (sau đổi tên là Tư Hiền) thì gục ngã xuống đầm Cầu Hai, rồi nằm lại vĩnh viễn. Sau con voi hóa đá trở thành ngọn đèo, được đặt tên là Phước Tượng.
Chuyện xưa là như rứa.

Chuyện nay thì khi đi từ Đà nẵng qua hầm Phước Tượng rẽ về Tư Hiền thì xe mình lạc đường. Bác Google vì chợp mắt mấy phút mà cuối cùng tụi mình đi xà quần trong vùng Phước Tượng bên đầm Cầu Hai hơn 1 giờ đồng hồ, trước khi tìm ra được cây cầu Tư Hiền.

Lạc đường là một ân huệ để mình có thể khám phá những điều mới lạ không nằm trong chương trình mình định.

Mình có một kinh nghiệm là khi lạc đường hãy cố tìm đến một ngôi giáo đường bất kỳ nào đó trước khi tiếp tục hành trình. Chí ít thì mình cũng được mời uống nước và ăn bánh và... v.v... các thứ

Nhà thờ giáo xứ Phước Tượng là nơi như thế. Nằm dựa vào đầu của con voi Phước Tượng, nhà thờ Phước Tượng nhỏ bé đơn sơ, có tiền đường nhìn ra quốc lộ 1. Xa xa là ngọn núi , có vẻ là phần thân sau của con voi hào hùng xưa .

Tương Đức Mẹ nằm bên sườn núi Dưới chân là bàn Thánh. Đối diện là nhiều dãy ghế đá.
Nhà thờ nhỏ, còn nghèo. Nhưng mình vẫn hình dung được tại đây, dưới chân Đức Mẹ, những người dân mỗi ngày vẫn đến cùng nhau cầu nguyện - những câu kinh Kính Mừng đơn sơ mang đến mọi an lành.

Nhà thờ vắng, hình như Thánh lễ sẽ là buổi chiều.
Một thoáng bình yên bên ngọn núi Phước tượng dưới chân Đức Mẹ, tụi mình lại tiếp tục lên đường.

Một sáng đầu năm mới an vui.








Tuesday, December 31, 2019

TÂM TÌNH CUỐI NĂM


Mẹ muốn viết một tâm tình cuối năm, để nhìn lại những ngày tháng qua của gia đình mình. 
Cho tới ngày hôm nay, mẹ vui với tất cả những gì mình đạt được, và bằng lòng với tất cả những gì mình mất đi. 
Những ngày cuối năm cận kề, Bảo Thảo vẫn còn ở thật xa, xa mẹ tít tắp. Hối hả, bận rộn với công việc của mình.
Mẹ nhớ hai đứa nhiều lắm. 
Trong lòng mẹ, luôn tồn tại hình ảnh hai đứa lúc còn nhỏ xíu
Thảo luôn là cô bé mập tròn, ham học và nhẫn nại chịu khó và chịu đựng trong mọi hoàn cảnh. Mẹ  nghĩ cho tới bây giờ, mẹ vẫn không hiểu hết được con. Nhưng một điều chắc chắn là mẹ luôn muốn làm mọi thứ, mọi thứ vì con, cho con. 
Trong lòng mẹ, Bảo vẫn mãi là cô bé ốm yếu lúc còn nhỏ nhưng mạnh mẽ mập mạp trong ngày rời xa mẹ. Dù rằng bây giờ Bảo đã là một cô gái trưởng thành với cá tính mạnh mẽ thì trong mẹ con vẫn là "bé nhỏ" là "Bảo bẻo" của mẹ. 
Nhớ thương con, mẹ nghĩ tới bà ngoại. 
Có lẽ, mà thật sự là chắc chắn, bà ngoại đã nhớ thương mẹ rất nhiều khi mẹ đi học xa. Như mẹ đang nhớ con bây giờ. Mẹ nhớ hai con, và mẹ hiểu ra là bà ngoại đã nhớ mẹ như thế nào. Nhưng hầu như mẹ bận rộn học hành, thi cử, bạn bè yêu đương, mà quên đi bà ngoại. Mẹ đặt lại hai con vào đó. và mẹ hiểu hai con không có thời gian để bận lòng tới tâm tình của mẹ. Dù hai con vẫn luôn thương yêu mẹ. 
Y như mẹ, luôn thương yêu bà ngoại. Nhưng không bận lòng lắm và mải miết lo việc của mình. 
Thành công lớn nhất trong đời mẹ là có Bảo Thảo và cho Bảo Thảo được một cuộc sống mà rất nhiều người mong ước . 
Những ngày cuối năm xôn xao, Đà nẵng trời rất đẹp. 
Mẹ bằng lòng về những gì quanh mẹ. Chỉ một điều duy nhất làm chạnh lòng mẹ là mẹ vẫn còn ở xa Bảo Thảo. 
Mẹ không đòi hỏi điều gì, chỉ ngày đêm cầu nguyện cho gia đình mình sớm gần nhau. 
Một năm mới sắp đến, mẹ lại thêm một tuổi. Mẹ chợt nhận ra mẹ lẩn thẩn với kỷ niệm xưa nhiều hơn. Dấu hiệu sớm nhất của tuổi già đó. 
Mẹ thấy mình lạc hậu dần với mọi thứ của con. 
Mẹ không còn có thể cho con những lời khuyên nhủ như trước. Vì nó không còn thích hợp với con nữa. Con vâng dạ cho mẹ vui lòng nhưng mẹ biết con có quyết định của riêng con. 
Mẹ nói chuyện với con cũng trở nên dè dặt vì sự thiếu hiểu biết về cuộc sống hiện đại mà con đang có. 
Nhưng mẹ vui. 
Mẹ vui mừng vì mẹ biết hai con đã đối diện với rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, trong đời sống tình cảm. Và hai con đã hết sức nỗ lực để vượt qua. 
Có quá nhiều điều vượt khỏi tầm hiểu biết của mẹ. 
Có quá nhiều điều vượt quá khả năng chăm sóc con của mẹ. Hai con đã phải tự mình bương chải và chiến đấu để vượt qua. 
Biết những gì mà hai con đã phải trải qua, mẹ vừa đau lòng vì bất lực,  vừa khâm phục vì sự hiểu biết và nghị lực phi thường của hai con. 

Ngày cuối năm. 
Mỗi người thêm một tuổi. Một già đi. Một lớn lên. 
Tất cả đều là Hồng Ân. 

Mẹ tiếp tục cần mẫn nguyện cầu cho hai con và cho gia đình mình. 

Sunday, December 29, 2019

NGƯỜI BẠN NGÀY THÁNG

 NGÀY THÁNG 



Cuối năm.
Bao nhiêu lần cuối năm đi qua cuộc đời, mà có được mấy lần mình ngồi yên suy ngẫm ?
Cuối năm !
Nhớ những tháng ngày xưa cũ.
Không có gì tiếc nuối cho những gì đã qua, những điều giúp mình trở nên hoàn hảo theo cách của mình bây giờ.
Ngày Tháng đã êm trôi bên đời mình.Ừ, dù đời mình từng nghiêng từng ngã..,thì Ngày Tháng cũng vẫn cứ êm và vẫn cứ trôi.
Vẫn cứ êm.
Và vẫn cứ trôi.


Ngày Tháng đến. 
Bình yên, lặng lẽ.
Không ồn ào, không lên tiếng. Đến nỗi dường như có lúc thảng thốt giật mình. Ô hay, đông đã sang mùa ?

Ngày Tháng đi.
Khúc tình ca giao mùa chợt sâu lắng hơn, buồn hơn nhưng nhẹ nhàng hơn.
Những giấc ngủ đến nhanh hơn và sâu hơn.
Những giấc mơ không còn giật mình, trăn trở.
--------------
Cuối năm !
Rồi ngày mai, một năm mới lại đến.
Ngày Tháng vẫn thế.
Miệt mài, dịu dàng và êm trôi.
Xóa nhòa mọi vết thương.
Nâng niu những hy vọng.

Mình nghe tim mình gõ đều từng tiếng;
như chưa từng lỗi nhịp bao giờ.