Wednesday, February 14, 2018

EM VỀ TRONG GIẤC MƠ ANH - VÕ QUÊ

 EM VỀ TRONG GIẤC MƠ ANH - VÕ QUÊ 


Chiều giáp tết, Đà nẵng lạnh và khô.
Không như Huế, nghe đâu lại mưa bay bay và lạnh thì khi nào cũng se sắt.
Cầm trên tay cuốn sách EM VỀ TRONG GIẤC MƠ ANH của anh Võ Quê, chút thảng thốt khi nhận ra rồi một ngày nào đó, mình chỉ còn về trong giấc mơ của nhau.


Tản văn nhỏ của Võ Quê, từng câu chữ rót vào lòng một nỗi buồn dịu dàng từ chuyện tình ngọt ngào và sự chia ly nhuốm đau tình thật.


Tôi biết anh.
Khuôn mặt anh hồn hậu, nụ cười mang chút hồn nhiên. Anh miệt mài viết lách và làm công việc của mình.
Và tôi biết về chị qua những tác phẩm của chị. Chị dịu dàng và rất Huế. Chị có cái tên nên thơ - Tiểu Kiều.
Người ta quen nhìn thấy anh cười rạng ngời. Người ta quen thấy anh nói chuyện vui di dỏm giữa đông vui lễ hội xướng ca.
Mấy ai thấy những lầm lũi của anh khi ngang dọc đó đây trên những dặm đường, mong ngóng ngày qua đêm tới, để lòng tự hỏi rồi EM có VỀ TRONG GIẤC MƠ ANH không ?


Mừng lắm khi em về ở Huế.
Mừng lắm khi em về ở Vũng Tàu.
Ngày mai đi Côn đảo , rồi em có về với anh không ?
"Biển trời bao la.
Trăng vàng nghịch sóng.
Giấc mơ diệu kỳ hiện lên trong hạnh phúc của anh.
Và nụ cười em hiền, mắt em ngời sao"

( EM VỀ TRONG GIẤC MƠ ANH )


Tình yêu của anh chị cũng như những tình yêu khác.
Những kỷ niệm vơi đầy, với nhau và với những đứa con yêu dấu.
Những con đường. Những lễ hội.
Những núi những đồi. Những sóng xô, gió cuốn...Những cơn mưa hè, những đêm trở gió...
Đêm giáo đường vang vọng tiếng chuông ngân, tình yêu bắt đầu bằng những điều giản dị. Món xôi thơm lừng mỗi sáng anh nấu khi tiếng chuông nhà thờ điểm trở thành kỷ niệm day dứt khôn nguôi.
Những ngày chị đau, anh NÓI VỚI HIỀN THÊ
" Chịu khó chịu khó thôi
Cơ thể em rã rời
Anh biết em đau đớn
Ngày rồi đêm bệnh viện
Anh hiểu thêm về đời
Nước mắt và nụ cười
Luôn đồng hành cuộc sống
Thầy thuốc gieo hy vọng
Chồng em chỉ có thơ
Đôi lúc anh ngẩn ngơ
Nén lòng trong nước mắt..."
(NÓI VỚI HIỀN THÊ)
Vậy đó, rồi chia ly.
Tiễn em về với ngôi nhà mới trên rừng hoa sim tím.
"Nhà em hoàng hôn xuống trong bàng bạc tím mây chiều. Nhà em long lanh bảy sắc cầu vồng sau cơn mưa bất chợt. Nhà em bàng bạc xanh trong ngàn sao mỗi đêm về. Nhà em mùa trăng nào cũng có những ngọn gió lành ánh lên sắc vàng trăng mát rượi ...Ngôi nhà mới của em. Em đã hóa thân vào thiên nhiên xanh (NGÔI NHÀ MỚI CỦA EM)
Để rồi
"Mỗi sáng
anh nấu xôi chuông
em ăn.
Mỗi sáng
anh pha sữa
em uống
Mỗi sáng
trong làn hương quyện.
Anh thì thầm
Nhớ em... (MỖI SÁNG).
Những ngọt ngào ngày vui bên nhau đã qua.
" không em
Tôi lặng lẽ
cõi đông người
quen
lạ
Yêu thương
thành chiếc lá
mong manh em
trong sâu thẳm
lòng"
(YÊU THƯƠNG THÀNH CHIẾC LÁ )


Tất cả những luyến nhớ, tiếc thương ấy, Võ Quê dàn trải với EM VỀ TRONG GIẤC MƠ ANH.

Chuyện qua, rồi sẽ qua.
Điều ao ước đọng lại trong tôi qua tản văn nhỏ của Võ Quê là xin hãy bày tỏ yêu thương bằng bất cứ những gì có thể, khi còn bên nhau.
Để một mai chia ly, nhiều khi khao khát cháy bỏng có em về trong giấc mơ anh thôi mà nghe cũng vời vợi xa .



Tuesday, February 6, 2018

Trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt.

Một điểm đến của Đà lạt mà mình rất thích nhưng lại không có nhiều thời gian dành cho nó là trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt. 
Đây là công trình kiến trúc được Hội Kiến trúc sư thế giới (UIA) công nhận là một trong số 1.000 công trình xây dựng độc đáo của thế giới trong thế kỷ 20. 
Đọc biết qua mạng rằng trường được người Pháp thành lập năm 1927, do kiến trúc sư Moncet thiết kế và chỉ đạo xây dựng, chỉ dành cho con em người Pháp và một số gia đình người Việt giàu có theo học. Năm 1932 trường Petit Lycée Dalat được đổi tên thành Grand Lycée de Dalat Lycée Yersin để tưởng niệm bác sĩ Alexandre Yersin
Trường quy định giờ tham quan chỉ ngoài giờ học của sinh viên nên thực cũng không có nhiều thời gian để đi hết. 
Nổi bật và là niềm tự hào của công trình này là dãy lớp học hình vòng cung mà điểm nhấn là tháp chuông cao 54m
Gạch xây trường là gạch trần đỏ được chở từ châu Âu sang, mái được lợp bằng ngói làm từ nước Pháp.
Trường ở rất gần Hồ Xuân hương. Một bức ảnh bên hồ xuân hương của mình Tháp chuông thấp thoáng bên kia hồ. 
Xem thêm ở 

http://plo.vn/kinh-te/du-lich/truong-cao-dang-su-pham-da-latdi-san-kien-truc-cua-the-gioi-574825.html
















Thursday, January 11, 2018

ĐÀ LẠT tháng 12/2017





Tôi trở lại Đà lạt vào một ngày cận kề cuối năm sau 16 năm kể từ lần đến đầu tiên. 
Chuyến bay VN airline đúng giờ đáp xuống sân bay Liên Khương. Đà lạt đón tôi bằng những tia nắng vàng rực rỡ và se se lạnh. Trong tôi ngập tràn hào hứng.

Ai đã từng đến Đà Lạt đều cảm thấy thành phố này dễ thương. Dù đã có nhiều thay đổi không vui về Đà lạt, nhưng xét cho cùng thì ở đâu mà chẳng có đổi thay. Sự chậm rãi mộng mơ đôi khi phải nhường chỗ cho nhịp sống hiện đại vội đến. 
Nên rồi Đà lạt vẫn thật là đáng yêu: Thời tiết mát lành, con người thân thiện, đồ ăn rẻ và ngon.
Quanh Đà Lạt đó đây luôn ẩn chứa vô vàn những góc be bé xinh xinh mà không đâu có được. 
Một vườn hoa nho nhỏ, một quán cà phê ven đồi, một gốc thông già, mặt hồ tĩnh lặng, con đường im vắng hay thậm chí chỉ là một bức tường bắt mắt thôi cũng có thể trở thành background cho du khách.
Tôi đặc biệt yêu thích những ngôi giáo đường tĩnh lặng, cổ kính. Tới bất cứ nơi nào , tôi đều tìm đến trước tiên là nhà thờ. Trước tiên để Tạ ơn Chúa. Sau nữa là chiêm ngắm công trình kiến trúc của những ngôi giáo đường.
Ở Đà lạt các giáo đường cổ xưa được xây từ thời Pháp nên hầu hết mang đậm dấu ấn phương tây hài hòa cùng với màu sắc dân tộc cao nguyên việt nam. Mỗi ngôi giáo đường đều có những lịch sử riêng đặc biệt. Thật sự đứng trước những công trình đây tâm huyết của các Đấng thừa sai, tôi nhận ra sức mạnh của Thiên Chúa qua đôi tay người thiết kế và xây dựng.

Tôi yêu những con đường nhỏ quanh bờ hồ Xuân hương, dịu dàng, yên vắng
Những làng hoa, làng rau mướt xanh. 
Tôi yêu gánh hàng rong chân chất hiền lành.
Tôi yêu ly cafe nóng thơm trong cái lạnh sắt se của buổi sớm tinh mơ Đà lạt. 
Rảo bước trên đường phố Đà lạt, những con đường dốc lên dốc xuống , hoa dại vàng trắng tím mọc tràn vướng bước chân người đi. 
Ngẩng cao đầu, màu xanh của trời, màu trắng của mây, những tán cây chơ vơ và những bông hoa rực rỡ trên đầu. 
Chỉ có Đà lạt mới có những căn nhà có view nhìn tuốt lên đồi thông. 
Chỉ có Đà lạt mới có những ngôi nhà chỉ nhìn vào lưng nhau. 
Cũng chỉ có Đà lạt mới có chuyện người ta nhường đường nhau mà đi, nên không một ngã tư nào có đèn xanh đèn đỏ.
Từ cao thật cao trên đồi Robin, Thành phố Đà lạt chìm trong mây mù và sương khói, núi đồi chập chùng sau lưng. Tôi hít thở cái không khí trong lành đó và tự hỏi sao mình không lập nghiệp ở đây từ lúc còn trẻ? Cái lối suy nghĩ cũ kỹ của người Huế ăn sâu trong tôi nên thực lòng mà nói, tôi không mạo hiểm đổi thay lối sống nề nếp của mình . 

Người ta mở đường trong thành phố. Người ta xây cất nhà cửa. Tất nhiên rồi, người ta phải phát triển kinh tế, du lịch. Không thoát được sự phát triển kiểu Việt nam, ít tính toán, Đà lạt vẫn đang mang dấu tích bừa bộn. 


Thôi thì tôi vẫn mong vài năm sau, Đà lạt đẹp hơn và quan trọng hơn là vẫn giữ được dấu xưa. 















Wednesday, December 20, 2017

SAPA tháng 12/2017


Thị trấn Sapa.
Một chuyến xe limousine sau 6 giờ từ Hà nội, bạn đã có mặt tại phố núi mờ sương Sapa.
Quên ngay cái lao xao say say của những vòng cua dốc đèo, trong cái lạnh 8 độ C, trời trong veo, đất trong veo, tình tôi mở vào với Sapa hào hứng và trọn vẹn.
Tất cả những gì đã thấy ở trên sách báo hiện ra trước mắt tôi, Sapa vẫn còn đơn giản thô mộc.

Sân vận động sạch sẽ, dân địa phương và dân du lịch rảo bước, lượn lờ.
Nhà thờ Đức Mẹ Mân côi, giáo xứ Sapa (thường gọi là nhà thờ đá Sapa) tuyệt đẹp trên nền trời chiều với ngôi sao lấp lánh. Những cây gầy trơ xương in bóng.







Tôi đi loanh quanh nhà thờ. 
Nhà thờ Sapa cổ xưa tuyệt đẹp. Tôi chụp vài tấm hình ở đó. Đức Mẹ người Dao trên cao. Những ánh đèn lấp lánh. Tôi thấy mình bình yên. Tôi thấy mình vui. Mọi điều đã xảy ra, đang xảy đều không ngoài ý Chúa. 



Tôi gặp rất nhiều những em bé Sapa. Những bộ áo quần lộng lẫy sắc màu, không dấu được đôi chân khẳng khiu trong đôi dép cũ mòn không tất vớ.
Em chào mời tôi mua đồ lưu niệm.
Em mời. 
Nếu tôi mua, em sẽ cho tôi cùng chụp ảnh.
Nếu tôi không mua, em ngoảnh đi với vẻ mặt và ánh mắt hiền hòa nhưng nhuốm màu chai lì.
Tôi khen em đẹp. Thực sự em rất đẹp. Áo quần em xênh xang lộng lẫy như công chúa nhưng em lam lũ trong cơn gió lạnh đầu đông.
Lòng tôi gợn xót xa dù chẳng biết có nên xót xa không, khi em bán cho tôi mỗi cái móc khóa leng keng với giá 30.000 đ.










Sapa lạnh khô và trong vắt buổi chiều đầu tiên tôi đến.
Càng về tối, sương mù rơi .
Các em nhỏ vẫn miệt mài đón chào khách.

Sương rơi rất nhanh , nhanh đến nỗi ngay lập tức trước mắt tôi mọi thứ từ trong veo chuyển qua mờ bãng lãng  Tôi không thể ghi nhận được khoảnh khắc đó nhưng cảm giác này chắc không quên được.
Ôi! Sương mù Sapa!
Trong sương mù, ngôi giáo đường như lặng lẽ hơn.





Bản Cát Cát

Tôi dành buổi sáng đầu tiên để đi bộ đến bản Cát Cát. Đi bộ từ trung tâm thị trấn đến Bản Cát Cát mất khoảng 30 phút vừa đi vừa chơi.

Bản Cát Cát dưới chân dãy núi Hoàng Liên Sơn,  nằm giữa thung lũng vây quanh bởi những núi đồi. Bạn cần có thể lực để có thể đi bộ xuống những bậc cấp bằng đá. Đi bộ để cảm nhận và ngắm nhìn bản Cát Cát trọn vẹn hơn. 
Giữa mây ngàn gió núi Bản Cát Cát không chỉ hấp dẫn du khách bởi phong cảnh thiên nhiên hoang sơ, trữ tình mà còn bởi những nét văn hóa truyền thống đặc sắc, đa dạng của đồng bào dân tộc H'Mông nơi đây.




Con đường đến Cát Cát khá đẹp, tôi đi qua những đoạn đường cua tay áo uốn lượn, hai bên là những thửa ruộng bậc thang và những ngôi nhà lấp ló. Sương trên đỉnh núi. Khói từ những nóc nhà dưới lũng cứ quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ của Sapa. 
Trung tâm Cát Cát là nơi hội tụ của 3 dòng suối: suối Tiên Sa, suối Vàng và suối Bạc.

Giữa núi đồi trùng điệp, tôi bỗng nhiên nhận ra mình không tự tin lắm khi nhìn thấy cái vẻ ung dung tự tại của những con người sống ở nơi đây. 
Tôi chọn một bộ áo người H'Mong màu sắc, với cây dù, lang thang đôi chút. Giữa vườn hoa, bên sườn đồi, trong ngôi nhà cổ, bên cối giã gạo bằng nước. 
Chụp những bức ảnh, lung linh để lưu giữ kỷ niệm, để hiểu biết thêm chút xíu về một dân tộc thiểu số của đất nước mình. 











............................

DAO CAFE - Sapa
Quán cafe nhỏ, đậm màu vùng cao. 
Ánh sáng vàng ấm áp. 
Ly cafe giản dị. Chiếc bánh qui xinh. Túi hạt dẻ nóng. 
Cùng người tình trăm năm. 
Vậy là quá đủ ấm, dù ngoài trời sương mù bãng lãng và lạnh tái tê.









Nhà ga Sapa- Phanxipang và Cây Noel

Nhà ga Phan xi păng: Tôi đến để chuẩn bị lên đỉnh Phanxipang. Nhưng trời quá nhiều sương mù nên không thể đi được. Lang thang quanh khu vực nhà ga, ngắm nghía kiến trúc kiểu Pháp  tuyệt đẹp của nhà ga. Một khu chợ nhỏ mang đậm dấu ấn chợ vùng cao, bán đủ các loại. 
Dãy hoa anh đào nở sớm, hứa hẹn một mùa anh đào đặc sắc ở đây. 
Ngay giữ nhà ga, một cây Noel to đùng được kết lại bởi những trái bắp. 
Bắp (ngô) là lương thực chính của người H'Mong. Bắp tạo ra nhiều món ắn mà điển hình nhất là món Mèm mén. Phụ nữ H'Mong ngoài việc đan lát thêu thùa, họ phải biết nấu Mèm mén, môn ắn từ bắp xay, như là cơm từ lúa. 😀
Bắp trở thành biểu tượng của người dân vùng cao Sapa này, không chỉ là biểu tượng ẩm thực mà còn là biểu tượng văn hóa nghệ thuật. 
Cây Noel dựng nên bằng rất nhiều trái bắp, ban đêm chắc là lộng lẫy không kém gì cây thông Noel.

Tôi thích Sapa và tôi chưa cảm nhận hết thành phố mờ sương này nên tôi nghĩ mình sẽ quay lại Rất gần thôi. 














Friday, November 17, 2017

Sang sông


Hôm qua dự đám cưới con gái của chị Q.H, người bạn hiền từ thuở còn là thiếu nhi. Lớn lên, mỗi người đi mỗi ngã, mỗi người làm mỗi việc. Tình cờ tìm gặp nhau lại đã là niềm vui lớn. Niềm vui ngày mỗi nhiều dần khi nhận ra rằng chị cũng như mình. Cái vốn liếng Huế xưa chẳng mờ đi một nét dù lập gia đình với người khác xứ và sống xa quê hương từ ngày theo chồng. Thi thoảng gặp nhau: “Răng em? Có chi lạ không em?”...”Cứ rứa em hí. An nhiên mà sống “...
Chị cũng có hai cô con gái. Thương nhau và ngoan hiền dịu dàng. Chị cũng có người chồng cao ráo, vui tính, yêu chị, và yêu cái Huế trong chị thật nhiều.
Thi thoảng đọc những tản văn ngắn chị viết, tôi nhận ra tôi trong đó.
Trước ngày đám cưới con gái, khuya lắm rồi, chị đưa lên facebook chị những tâm sự của người mẹ ngày mai đưa con gái sang sông. Tôi đọc mà nước mắt tôi rưng rưng.
Tôi nhớ mẹ ngày đưa tôi sang sông. Mẹ chỉ nói rằng, con còn thơ dại lắm, con phải coi gia đình người ta như gia đình mình để sống cho tốt với người ta. Dạ, con vẫn nghe lời mẹ để hôm nay gia đình người ta con đã gọi là gia đình mình.
Lời chị nhắn nhủ cho con gái trong một đêm mưa trước ngày con cưới, nghe như lời ru, thổn thức mà không buồn. “Con phải học lấy chữ yêu thương và hiếu hạnh đối với những người đã sinh ra cho con một người con trao cả thân tâm. Cái gì xuất phát từ trái tim sẽ chạm đến trái tim và thẩm thấu những miền rung cảm chân thành. “
Tôi nghe như chị đang cười vui trong ngày hạnh phúc của con gái mà mắt chị vẫn vời vợi buồn. Vâng, xa rồi đứa con nhỏ xíu bé bỏng. Ngày mai, nếu con cười, mẹ sẽ cười. Nếu con khóc, mẹ sẽ ôm chặt lấy con.
Cuộc đời không ai nói được điều gì sẽ đến.
“Con phải học lấy tinh thần của NƯỚC để đi qua những khó khăn như lời mẹ dạy con đối nhân xử thế. Vì, nước không tranh giành với ai, nó lựa chỗ thấp để tới, gặp vật cản, nó uyển chuyển uốn mình chảy qua tựa như không, nên ở đâu nó cũng chảy tới được. Nước mềm mà kiên định, dũng mãnh …”
Ngày cưới con gái, chị cùng con gái hát Lời mẹ ru .
Nước mắt tôi chực tràn qua mi. Một lần nữa, tôi lại nhận ra tôi trong chị. “Thuở mẹ ru, mẹ ru con ngủ Con ngủ trên mây, con ngủ trên mây Tiếng khóc ban đầu Ban đầu còn đâu, còn đâu còn đâu.
Rồi một mai con đã lớn khôn rồi Con thôi thơ ấu Mẹ rời thật mau Mẹ rời chiêm bao. Đời mẹ ru con Bao lâu mỏi mòn Nên lâu cũng mỏi mòn Bây giờ mẹ nằm Lá đổ ngoài sân. Lá đổ ngoài sân. Lá đổ ngoài sân. Để ru mẹ ngủ.”
Cuộc đời cứ thế mà đi.
Qui luật của muôn đời trôi mãi, từ người phụ nữ này, qua người phụ nữ khác, qua người phụ nữ khác.
Qui luật tình yêu … trôi mênh mang.

Tuesday, November 14, 2017

KỶ NIỆM 115 NĂM ĐẠI HỌC Y HÀ NỘI

Của bs Trần văn Phúc
===============================
Tôi đến Trường Đại học Y Hà Nội lần đầu tiên vào kì nghỉ hè năm 1987, khi tôi đang học lớp 10 ở quê. Nhìn qua khe cửa sổ, tôi thấy những sinh viên đang hăng hái thảo luận, một người trong số đó đang cầm trên tay tiêu bản bộ não.
Tôi thực sự ngạc nhiên, bởi đó là toàn bộ ý thức của con người, là sức mạnh của một cơ thể, là trí tuệ nhân loại; vậy mà nó đang nằm trọn trong bàn tay nhỏ bé của một sinh viên y khoa.
Hình ảnh ấy đã tác động mạnh đến tâm trí tôi, làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều, nó trở thành một trong những lí do quan trọng nhất để tôi quyết định theo học ngành y.
Trước đó tôi muốn theo ngành toán để trở thành một nhà toán học.
Có nhiều lý do để các bạn của tôi lựa chọn nghề bác sĩ:
- Gia đình có người làm bác sĩ truyền cảm hứng.
- Bản thân hoặc người thân đã từng mắc căn bệnh nghiêm trọng.
- Chứng kiến một ai đó bị tước đoạt sinh mạng do những hoàn cảnh éo le.
- Có cái nhìn sâu sắc hơn thông qua hệ thống y tế.
Gia đình tôi không có ai làm bác sĩ, tôi cũng chẳng hiểu gì về ngành y; nhưng bản thân tôi đã mấy lần trở về từ cõi chết vì bệnh tật, tôi cũng từng chứng kiến không ít những người nghèo nằm ở nhà chờ chết giống như tôi lúc bé. Nhưng chỉ đến khi tôi tò mò muốn khám phá Trường Đại học Y Hà Nội, thì những suy nghĩ của tôi về công việc này mới trở nên rõ ràng nhất.
Trở thành sinh viên y khoa, tôi bắt đầu thấm hiểu đó là một môi trường vô cùng khắc nghiệt. Học y là những năm tháng kỉ luật và kiên nhẫn, cường độ học căng thẳng, hầu hết chống lại nhịp sinh học. Phần lớn thời gian ở trong bệnh viện. Không biết mấy giờ mới trở về nhà. Những cơn buồn ngủ sẽ được khắc phục bằng trà đặc và cà phê. Những thân hình gầy gò giống hệt những hài nhi thiếu tháng đang chiếu đèn, mũi bị ép vào những trang sách chứa đầy những biểu đồ, tay liên tục vẽ ra những từ viết tắt dài như vô tận.
Học y không phải là những năm tháng thú vị và vô tư, càng không phải là xu hướng dành cho những người muốn theo chủ nghĩa tự do, nên hầu hết học sinh ở lứa tuổi 20 không muốn lựa chọn.
Để làm bác sĩ không phải dễ. Bác sĩ phải biết chấp nhận những cuộc khủng hoảng đức tin và lòng tự tin. Chấp nhận kiệt sức, bởi cường độ làm việc sẽ nhiều hơn 8 giờ mỗi ngày, nhiều hơn 50 giờ mỗi tuần, làm cả ngày nghỉ thứ 7 và chủ nhật, làm nhiều hơn vào các ngày lễ và ngày tết.
Đây cũng không phải là sự nghiệp của những người thích di chuyển. Và đây càng không phải là sự nghiệp của những người thiếu trách nhiệm, ít sự tập trung.
Tiêu chuẩn lựa chọn để trở thành bác sĩ bao giờ cũng nghiêm ngặt nhất. Tại sao vậy? Tại vì hành nghề y khoa luôn phải đối diện với những rủi ro đặc biệt cao, nhiều khi là sự sống và cái chết. Nhiệm vụ của bác sĩ là chấm dứt sự đau khổ cho người bệnh, nhưng có thể là chấm dứt cuộc đời, nên đòi hỏi trí tuệ và sáng suốt, cùng với lòng nhân từ.
Bù lại, nghề y cũng đã cho tôi nhiều thứ. Đầu tiên là tôi có một nghề nghiệp vững chắc, có khởi đầu cuộc sống yên bình và tốt hơn so với những ngành nghề khác. Bác sĩ là tuyệt vời. Bác sĩ là thú vị. Các bác sĩ có thể giải quyết vấn đề của con người mỗi ngày. Và bác sĩ có thể tự cứu mình.
Trở thành bác sĩ là cách tốt nhất để tôi theo đuổi một công việc liên quan đến sự sống và cái chết của con người. Nghề y giúp tôi chứng kiến nhân loại một cách tốt nhất và tồi tệ nhất.
Tôi đến Trường ĐHY Hà Nội 30 năm trước vì tôi đang có nhiều câu hỏi lớn. Nhưng lần trở lại trường nhân dịp kỉ niệm 115 năm ngày thành lập này, thì tôi đã là một bác sĩ không còn ít tuổi, đã trải qua nhiều năm công tác.
Tôi đã gặp lại rất nhiều bạn bè đồng nghiệp, gặp tập thể lớp Y6C thân yêu của tôi với bao nhiêu những cảm xúc vụng dại như chính thuở ban đầu.
Đêm lửa trại ở Vườn chim Thung Nham thật là ấm áp. Và tôi sẽ chẳng thể nào quên những khoảnh khắc, bàn tay tôi mở ra, ngay lập tức có một bàn tay khác trượt xuống, gấp lại rồi úp vào tay tôi, hai lòng bàn tay hôn lấy nhau, để tôi cảm nhận được sự rung chuyển xuyên qua con tim đang thổn thức.
Nhưng có một điều tôi muốn nói, những thành công của tôi hôm nay chính là công lao to lớn của những người thầy, là bề dày truyền thống lịch sử của một trường đại học đầu tiên toàn xứ Đông Dương; và tôi chỉ muốn được bày tỏ lòng biết ơn vô hạn!
Xin được kính chúc các thầy, các anh chị, các bạn học, các bạn đồng nghiệp và các em; chúc sức khỏe, hạnh phúc và thành công!
XIN ĐƯỢC CÁM ƠN TRƯỜNG ĐẠI HỌC Y HÀ NỘI!

Friday, November 10, 2017

Mưa Huế



MƯA HUẾ 
-------------
Ra Huế đúng ngày Huế có thời tiết rất Huế: lạnh và mưa lâm thâm. Người Huế ở Huế co ro xuýt xoa vì lạnh. Người Huế ở xa Huế chợt thấy mình may mắn khi trở về mà gặp lại cái lạnh buốt ẩm ướt thấu trong xương như ri.
Một buổi tối ấm áp và vui với bạn bè.
Sáng hôm sau, từ chối lời mời ăn sáng cafe vì sợ bạn mình vì mình mà phải lạnh quá. Bạn nói " Huế da diết quá". Ừ, đúng đó bạn. Huế da diết rứa đó mà răng thương chi lạ.
Mình quyết định đi lang thang một mình trong lạnh trong mưa. Mưa bay đủ không ướt.
Sống xa Huế mới thấy Huế thật gần. Xếp cây dù, để mưa lất phất trên mặt. Mưa lạnh dẫn người ta đến nhiều nỗi nhớ. Nhớ tuổi thơ, nhớ bạn bè, nhớ nghĩa, nhớ tình.
Dầm trong mưa, mình nghĩ đến cái tình của người xứ Huế. Không ồn ào, không nóng bỏng. Cái tình của Huế đằm thắm, nồng nàn và rất sâu.
Ghé mua vài trái vả, ít rau thơm, rau quế, thứ rau ở đâu cũng có mà không ở đâu thơm đậm đà như ở Huế.
Cô bé bán hàng vừa kiên nhẫn lựa rau cho một người khách lớn tuổi, vừa ngẩng lên nói với mình: " O đợi cho em xí hí. Mệ lựa hơi lâu chút O nghe!" bằng cái giọng không thương mới là lạ.
Rứa đó.
Xa Huế mới thấy Huế thật gần.
Xa Huế mới thấy Huế thương chi lạ nghĩa là thương ra răng.
Không một tấm hình nào chụp được ở Huế ngó cho đẹp vì dường như ảnh không ghi được nỗi nhớ trong mưa.

Tháng 1/2016