CHUYỆN MỘT NGƯỜI MÙ Ở SHINJUKU, NHẬT BẢN.
Tại ga tàu điện ngầm Shinjuku, khi đang tìm đường lên mặt đất để đi tàu về Umegauka, tôi gặp 1 người mù đang đi trên con đường dành riêng cho họ.
Lần này tôi ghi hình lại. Bạn chịu khó coi video nghe. Mất 1 phút của bạn.
Tôi chỉ ghi được 1 đoạn vì sau đó lo đi tìm đường cho mình.
Khi bước lên toa tàu đi Umegauka, ngay cửa, người mù này đang đứng đó với hai hốc mắt trống không.
Anh ta đã bị khoét bỏ nhãn cầu và mù hoàn toàn.
Anh ta đi cùng chuyến tàu với tôi từ sân ga tàu điện ngầm Shinjuku, một ga điện ngầm rất lớn ở Tokyo, lên tàu lửa, đi tiếp.
Một mình.
Một mình.
Ps: Tôi mà biết anh ta đi cùng chuyến với mình thì tôi đi theo cho khỏe cho rồi.
Phù, không biết nên tìm đường muốn hụt hơi.
Wednesday, November 20, 2019
NHÀ THỜ TÂN HƯƠNG - KONTUM
NHÀ THỜ TÂN HƯƠNG - KONTUM
Mình có nhiều kỷ niệm với Kontum.
Nhiều đến nổi, bạn muốn mình kể chuyện mình chẳng biết bắt đầu từ đâu để kể.
KONTUM
Phố núi nghèo và đẹp,
Người Kontum, đôi mắt thẳm sâu, tính tình chất phác đơn sơ. Đơn sơ đến gần như là vô tình..
Một sáng sớm tinh mơ, sau khi đã báo trước với cậu bé chủ nhà rằng mình muốn ra khỏi nhà vào lúc 4g30, 4g30 bước ra khỏi phòng đã thấy cậu bé cầm sẵn chìa khóa để mở cửa cho mình.
"Cô đi nhà thờ? ".
" Ừ, cô đi nhà thờ. Cám ơn con nhiều nghe."
"Dạ không có chi. Cô lạnh không? "
"Ô, không. Không sao, cám ơn con"
Thấy thương không ? Mới sáng tinh mơ đã muốn tạ ơn Chúa rồi.
Đường vắng tanh. Nhà người ta còn đóng cửa.
Trời se lạnh.
Những hạt mân côi trôi qua từng ngón tay.
NHÀ THỜ TÂN HƯƠNG
Bạn đã quen với Nhà thờ gỗ Chính Tòa rồi thì làm quen với nhà thờ Tân hương đi.
Nhà thờ Tân Hương ở ngay trung tâm thành phố trong một khuôn viên khá rộng lớn. Nghe đâu nhà thờ này được xây dựng năm 1851 dành cho người Kinh. Kiến trúc nhà thờ đơn giản nhưng rất đẹp.
Hang đá Đức Mẹ còn rực ánh đèn màu. Dừng lại chào Đức mẹ, chụp cái hình rồi vào nhà thờ.
Hôm nay có lễ cưới.
Mình chúc mừng hạnh phúc cho đôi trẻ.
Nhớ con gái mình.
Mơ đến ngày đưa con gái bước vào lễ đường trong tấm áo cô dâu trắng tinh.
Sau lễ chụp cái hình làm kỷ niệm.
Lại nhớ những người bạn Kontum đã đến với cuộc đời mình.
Mình nhận ra là bạn tốt lành thánh thiện biết bao.
Mình sẽ yêu mến bạn mãi.
Thế thôi !
Hình như Kontum trong mình đơn giản chỉ là tình yêu.
GỎI LÁ KONTUM.
Người ta nói lên Kon Tum mà chưa ăn gỏi lá thì chưa nên về.
GỎI LÁ, món ăn đậm chất núi rừng gồm thịt, bì, tôm với một mâm đầy rau lá được xếp gọn trên một cái mâm.
Bạn đã quen với việc cuốn bánh tráng thịt và rau, chắm nước mắm rồi ha. Gỏi lá cũng tương tự nhưng thay vì bánh tráng bạn sẽ dùng lá để cuốn.
Người ta nói gỏi lá đúng phải có 30-70 thứ lá.
Khi ăn, dùng tay chọn lá, xếp lá, cuốn các thứ và chấm với một loại nước chấm đặc biệt.
Ăn kèm thêm ớt xanh và muối hạt cho đậm đà.
Cái hay của gỏi lá là tùy thuộc loại lá mình cuốn mà vị của cuốn gỏi sẽ rất khác nhau.
Cái vui của ăn gỏi lá nữa là vừa ăn vừa đoán loại lá gì. Ăn mà nhớ cô bạn Hương bên Mỹ, bạn ấy rành lá hơn bất cứ ai trong đời mình
Ăn rất nhiều nhưng không no lắm đâu.
Bạn nên có thêm một nồi lẩu gà lá giang nữa thì mọi chuyện mới ổn.
Hì, mời bạn một lần ghé Kontum ăn thử gỏi lá nghe.
Bạn nên có thêm một nồi lẩu gà lá giang nữa thì mọi chuyện mới ổn.
Hì, mời bạn một lần ghé Kontum ăn thử gỏi lá nghe.
Bonus bạn cái hình đẹp của cô gái miền sơn cước.
:)
Và bài hát Nỗi buồn Châu Pha nữa
https://www.youtube.com/watch?v=11_HrsPrIQU
Và bài hát Nỗi buồn Châu Pha nữa
https://www.youtube.com/watch?v=11_HrsPrIQU
Saturday, October 26, 2019
HỒ ASHI, HAKONE, JAPAN
Hồ Ashi, Hakone
Một cánh cửa đóng lại chắc chắn sẽ có một cánh cửa khác mở ra, và tốt lành hơn. Tôi tin là như thế.
Bài viết này hơi dài. Video sẽ làm mất của bạn 1 phút 40 giây, nhưng mình rất mong các bạn coi và đọc nó. Nếu bạn không thích, bạn coi một chút xíu thôi, mình cũng vui rồi.
Từ Việt nam, mình mua một tour từ Tokyo đi Fuji giá 2,8 triệu đồng/ ngày với code tiếng Anh.
Buổi sáng, xe đón mình lúc 8g sáng từ khách sạn đến chỗ tập trung. 9g kém 15 là xe chuyển bánh. (không sai một phút).
Do thời tiết không thuận lợi, mưa từng đợt và sương mù, mình lên đến trạm thứ 5 của núi Phú sĩ, xong thì quay xuống đi tàu trên hồ Ashi, Hakone, và lẽ ra sẽ trông thấy núi Phú sĩ từ đây.
Tại bến tàu, người hướng dẫn nói 15 phút nữa tàu sẽ rời bến.
Do cái tính phiêu lưu nên mình và ông xã tranh thủ 15 phút khám phá quanh bến tàu.
Và khi quay về bến, có vẻ là trễ 2 phút, con tàu đã rời bến ra khơi, xa đằng xa. Bến tàu vắng hoe.
Do nhằm ngày đăng quang Nhật hoàng nên các điểm du lịch giảm gần hết các tour đi Phú sĩ. Chuyến tàu của mình là chuyến tàu cuối cùng trong ngày.
OMG !!!
Buổi sáng, xe đón mình lúc 8g sáng từ khách sạn đến chỗ tập trung. 9g kém 15 là xe chuyển bánh. (không sai một phút).
Do thời tiết không thuận lợi, mưa từng đợt và sương mù, mình lên đến trạm thứ 5 của núi Phú sĩ, xong thì quay xuống đi tàu trên hồ Ashi, Hakone, và lẽ ra sẽ trông thấy núi Phú sĩ từ đây.
Tại bến tàu, người hướng dẫn nói 15 phút nữa tàu sẽ rời bến.
Do cái tính phiêu lưu nên mình và ông xã tranh thủ 15 phút khám phá quanh bến tàu.
Và khi quay về bến, có vẻ là trễ 2 phút, con tàu đã rời bến ra khơi, xa đằng xa. Bến tàu vắng hoe.
Do nhằm ngày đăng quang Nhật hoàng nên các điểm du lịch giảm gần hết các tour đi Phú sĩ. Chuyến tàu của mình là chuyến tàu cuối cùng trong ngày.
OMG !!!
Quay lại thấy chiếc bus đưa mình đến vẫn còn đó, hai vợ chồng tự an ủi nhau, thôi đi rứa cũng nhiều rồi. Giờ ngồi đợi tàu quay về, rồi trở về Tokyo thôi. Hic, chấp nhận!
Hai vợ chồng lại đi loanh quanh. Khoảng 30 phút sau, chợt giật mình thảng thốt vì không thấy chiếc xe bus đâu cả. Tất cả đều im vắng.
Hai vợ chồng lại đi loanh quanh. Khoảng 30 phút sau, chợt giật mình thảng thốt vì không thấy chiếc xe bus đâu cả. Tất cả đều im vắng.
OMG ! Tới đây thì thực sự ta nói hắn run quá sức.
Hai vợ chồng tìm đến chỗ office điều hành bến tàu, trình bày bằng tiếng Anh và so sorry so sorry liên tục.
Hai vợ chồng tìm đến chỗ office điều hành bến tàu, trình bày bằng tiếng Anh và so sorry so sorry liên tục.
Ở đó chỉ còn 3 người đàn ông Nhật. 2 lớn tuổi, 1 trẻ tuổi.
Bạn tin không, người lớn tuổi nhất bất ngờ thảnh thốt, họ gập đầu xin lỗi mình. Người kia nói mình yên tâm họ sẽ liên lạc. Và họ điện thoại, điện thoại cho ai mình cũng không biết bằng tiếng Nhật và sau đó đưa điện thoại cho tụi mình gặp hướng dẫn viên để hẹn điểm gặp. Tai tụi mình gần như ù lên. Cả ba người lại gập đầu xin lỗi. Người đàn ông lớn tuổi nhất đưa mình ra lại bến tàu. liên tục xin lỗi mình.Mình thì liên tục cám ơn.
Và con tàu vĩ đại trắng tinh, đã quay trở lại, cập bến, đón mình lên.
Và con tàu vĩ đại trắng tinh, đã quay trở lại, cập bến, đón mình lên.
Họ gập đầu xin lỗi.
ごめんなさい Gomen'nasai
ごめんなさい Gomen'nasai
ごめんなさい Gomen'nasai
ごめんなさい Gomen'nasai
Hai vợ chồng mình gập đầu cám ơn.
どうもありがとう Dōmo arigatō
どうもありがとう Dōmo arigatō
どうもありがとう Dōmo arigatō
どうもありがとう Dōmo arigatō
Rồi tàu đưa mình đi.
Tin không ? Chỉ hai vợ chồng mình trên chuyến tàu Tictani 😀😀😀.
Tin không ? Chỉ hai vợ chồng mình trên chuyến tàu Tictani 😀😀😀.
Dù chỉ có 2 người trên tàu, họ vẫn bắt đầu hành trình trên hồ, và giới thiệu mọi thứ bằng tiếng Anh và tiếng Nhật. Thú thật là cảm giác ngợp trước vẻ đẹp hùng vĩ của hồ cùng với những sự kiện bất ngờ hồi nãy giờ mà mình chẳng nghe được một câu nào.
Tàu cập bến, họ đưa mình xuống và hướng dẫn viên đón gặp tụi mình. HDV nói, khi phát phiếu đi cáp treo mới phát hiện ra thiếu 2 người. Ông gập đầu xin lỗi. Và tại đây xe bus đã đón sẵn để đưa đoàn về Tokyo.
Tàu cập bến, họ đưa mình xuống và hướng dẫn viên đón gặp tụi mình. HDV nói, khi phát phiếu đi cáp treo mới phát hiện ra thiếu 2 người. Ông gập đầu xin lỗi. Và tại đây xe bus đã đón sẵn để đưa đoàn về Tokyo.
Vậy đó.
Hành trình du lịch của mình tại hồ Ashi, Hakone, Fuji là như thế.
Biết nói sao để tỏ lòng cảm kích và ngưỡng mộ trước tinh thần trách nhiệm của người Nhật?
Cám ơn nước Nhật.
❤️❤️
Cám ơn bạn đã đọc bài.
Hành trình du lịch của mình tại hồ Ashi, Hakone, Fuji là như thế.
Biết nói sao để tỏ lòng cảm kích và ngưỡng mộ trước tinh thần trách nhiệm của người Nhật?
Cám ơn nước Nhật.
❤️❤️
Cám ơn bạn đã đọc bài.
Friday, October 25, 2019
TẠ ƠN
TẠ ƠN


Hành trình Nhật bản ngắn ngủi của mình đã đến ngày cuối. Mình trải qua nhiều điều tại đây và sẽ chia sẻ dần với các bạn ha.Chiều nay mình chuyển đến Narita View Hotel để ngày mai lên sân bay cho gần.
Bạn tin không, nhận phòng rồi, mở cửa phía sau phòng, đối diện mình là một nhà thờ Công giáo nhỏ, nhỏ xíu ngay trong khuôn viên khách sạn, dành cho du khách. Chủ nhật sẽ có lễ.
Các bạn có hình dung được cảm giác của mình ra sao không ? Ngập tràn lòng biết ơn.
Tạ ơn Chúa. Tạ ơn cuộc đời.
Cám ơn nước Nhật và những người bạn Nhật đã chăm sóc mình một cách chân tình.
Chiều cuối cùng vàng thu trên đất Nhật của mình đó.
Thật là một cảm giác tuyệt vời.
Chia sẻ với mình niềm vui này nha.
💜💜Bạn tin không, nhận phòng rồi, mở cửa phía sau phòng, đối diện mình là một nhà thờ Công giáo nhỏ, nhỏ xíu ngay trong khuôn viên khách sạn, dành cho du khách. Chủ nhật sẽ có lễ.
Các bạn có hình dung được cảm giác của mình ra sao không ? Ngập tràn lòng biết ơn.
Tạ ơn Chúa. Tạ ơn cuộc đời.
Cám ơn nước Nhật và những người bạn Nhật đã chăm sóc mình một cách chân tình.
Chiều cuối cùng vàng thu trên đất Nhật của mình đó.
Thật là một cảm giác tuyệt vời.
Chia sẻ với mình niềm vui này nha.
Sunday, October 20, 2019
CHUYỆN HAY
Chuyện rất hay, đáng suy ngẫm.
Trên chuyến bay Đà nẵng - Narita tối qua, hình như chỉ có vợ chồng mình là người Việt thôi. Còn là người Châu Á mà mình nghĩ là Nhật bản do hầu hết có cách trang phục đặc trưng màu trầm và mang khẩu trang suốt chuyến bay.
Hạ cánh sân bay Narita sau 1 đêm.
Sau khi máy bay dừng hẳn độ 5,7 phút, mọi người đứng lên mở ngăn trên lấy hành lý, lần lượt ra khỏi máy bay, mình nhận ra là không hề có một tiếng ồn.
Hoàn toàn không !
Không tiếng mở ngăn đựng hành lý cạch cạch. Hoàn toàn không. Họ mở nhẹ nhàng.
Không âm thanh điện thoại được mở ra ì xèo, léo nhéo.
Không có oang oang : Em tới rồi nè, đón em nghe . Tao tới rồi, hú anh em đi nghe. Dạ dạ, em vừa mới tới, em tới anh liền dạ dạ. Má tới rồi nghe. Nói thằng Tý đón. Chưa chưa tau còn lấy hành lý nhiều. Đợi đó....
Vân vân và vân vân ...
Những âm thanh ồn ào quen thuộc trên những chuyến bay nội địa Việt nam biến mất không dấu vết.
Buồn không?
Không!
Chỉ hơi ngẩn ngơ nhớ. Và ao ước.
Ôi Việt nam!!.
Ps Ảnh chụp sáng thứ 1 tại Tokyo.
Sunday, July 28, 2019
PHỞ THÌN BỜ HỒ - HÀ NỘI
PHỞ THÌN BỜ HỒ
Bước vào ngõ nhỏ, tìm chỗ ngồi.
Hà nội cổ xưa dễ thương là đây, dung dị là đây. Chính là nơi này.
Thật là một niềm vui để được ngồi sà vào quán phở cũ kỹ đậm chất Hà nội xưa.
Quán Phở Thìn Bờ Hồ hình thành từ 1954, trải qua 3 đời Ông, Con và Cháu.
Người cháu nội cũng đã có tuổi, tâm nguyện giữ gìn trọn vẹn hương vị phở truyền thống cổ xưa mà ông cha để lại.
Bát phở Thìn Bờ Hồ nhỏ vừa phải, nước phở ngọt thanh trong, bánh phở mềm mại. Mùi thơm thật tuyệt vời. Giá 50.000đ một bát.
Vậy thôi!
Một buổi sáng an yên với Hà nội, không mang mùi hoa sữa lãng mạn mà mang mùi thơm ngọt của Phở đất Tràng An .
Subscribe to:
Posts (Atom)
























